Dừng xe ở chiếc lán nghiêng trước tiểu lâu, gã giúp khuân một số đồ đạc vào. Khi đặt chân vô trong phòng Ninh Nghị bỗng nghĩ tới một câu:
Đăng đường nhập thất.
Cảm giác tà ác nổi lên, không tránh khỏi cười gian trong lòng.
Tuy sáng sớm mỗi ngày hai người đều tán ngẫu một đôi câu, nhưng đây là lần đầu tiên Ninh Nghị tiến vào tiểu lâu.
Tòa tiểu lâu này dựng sát bờ sông, xung quanh không có nhiều nhà cửa, chỉ lưa thưa vài bóng cây tạo nên một bầu không khí u tĩnh trang nhã. Mùa hè hẳn là khá mát mẻ, nhưng vào mùa đông sẽ rất lạnh. Dù có gia cố tường ngoài để che chắn nhằm ngăn bớt những cơn gió lùa, nhưng bởi chủ nhân đã đi vắng hơn nửa ngày, khi vào nhà sẽ có cảm giác còn lạnh hơn bên ngoài. Đồ vật trong phòng khách không nhiều nhưng bài trí tương đối trang nhã. Hôm nay khách tới nhà dường như làm Nhiếp Vân Trúc hơi bối rối, chạy tới chạy lui tìm thứ này thứ kia. Nhưng nước trà cũng đã nguội, lại không tìm được đồ gì để ăn, cuối cùng đành mời Ninh Nghị ngồi chơi, xách một bếp lò đi ra ngoài rồi lấy ít than lửa từ lò trên chiếc xe đẩy bỏ qua.
Nàng đặt lò than nhỏ ở trong phòng cách Ninh Nghị không xa, sau đó nhấc ấm trà để lên:
- Phù.. một lát nữa là được.
Ninh Nghị thú vị bật cười, nụ cười này khiến Nhiếp Vân Trúc cảm thấy hơi ngại ngùng, sau đó nàng chợt nhớ ra mấy quả trứng vịt muối nên chạy vào trong phòng, lấy ra hai cái hũ đặt lên bàn trước mặt Ninh Nghị:
- Dù sao cũng..dựa theo lời hướng dẫn của Ninh công tử mà làm, có thể ăn được hay không thì không biết..
Lúc nàng mở quầy bán bánh kia cũng muốn tiện bán thêm chút trà nước, trứng luộc với trứng muối. Hôm trước nàng nói với Ninh Nghị về chuyện này, gã bỗng nảy ra vài ý định nên nhờ nàng làm mấy thứ đang bày trước mặt đây, tiền do Ninh Nghị bỏ ra. Quá trình chế tạo gần giống với trứng muối, chỉ là dùng nước vôi và tro từ gỗ cây nhãn, muối cũng không cho nhiều như làm trứng muối. gã nói là làm thí nghiệm nên yêu cầu nàng nghiêm ngặt bám sát tỷ lệ, đến lúc này đã được hơn hai mươi ngày, xem chừng cũng đã đến lúc xem thành quả thế nào.
Nhiếp Vân Trúc cũng có ít hứng thú với phương pháp ướp trứng vịt muối kì lạ này, nhưng lúc này nàng còn hứng thú hơn với những bản nhạc mà Ninh Nghị vừa nói dọc đường. Nàng chán ghét việc lấy sắc mê người, nhưng không ghét bỏ những kĩ năng trong nghề mà bản thân có. Một người có thể viết ra bài từ đẳng cấp như Thủy Điệu Ca Đầu, không biết ca khúc thường ngày làm y thích thú ngâm nga thực sự là như thế nào. Tuy ngày thường nàng không hỏi, nhưng trong lòng dĩ nhiên rất tò mò. Lúc này nàng bưng một bồn nước sạch tới trước Ninh nghị, một cái bát sứ, rồi mang từ trong nhà ra một cây cổ cầm, giấy cùng bút mực, không nói không rằng ngồi xuống phía đối diện.
Ninh Nghị lấy một quả trứng vịt từ trên bàn nhúng vào trong nước rồi kỳ cọ sạch sẽ, thấy vẻ mặt đối phương gã không khỏi bật cười, gật gật đầu nói:
- Được rồi, ta hát cho muội nghe, muội chép lại lời. Tuy ta hát không hay nhưng cấm được cười đó, bài này có tên là “Già Lam Vũ”.. ừm, chính là Già Lam Vũ..
Hoa tuyết lả tả rơi, từng lời ca văng vẳng từ trong tiểu lâu truyền tới.
Từ bỏ chốn phồn hoa,nương nhờ nơi cửa Phật,gạt bỏ chuyện thế nhân
Giấc mộng lạnh lẽo, vòng đời chuyển xoay, nợ tình vấn vương
Nếu lặng yên phó mặc, sinh tử đều như nhau
Dù là 1 vòng luân hồi hay chỉ là 1 kiếp luân hồi
Tháp phù đổ đổ nát, xua tan linh hồn ai
Nỗi đớn đau theo ánh đèn trơ trọi rọi vào nơi cửa tháp
Hãy để tôi chờ đợi lần nữa, chờ đợi lịch sử đổi thay
Chờ đợi hương rượu nồng nàn, chờ đợi nghe em tấu 1 khúc đàn tranh...