Chỉ dùng một câu nói quyết định được hướng đi của một vụ làm ăn, dẫu có là Ninh Nghị ở kiếp trước phối hợp với hệ thống phân tích thông tin siêu cường và một đoàn phụ tá, cũng phải trong hoàn cảnh vô cùng đặc biệt mới xuất hiện kỳ tích như vậy. Còn muốn thay đổi một quyết sách kinh doanh đã định của đối phương, nếu không sử dụng hết mọi khả năng ở nhiều mặt thì cũng chỉ là chuyện hoang đường viển vông. Chỉ là tình hình lúc này lại không giống thế.
Ninh Nghị có thể cảm nhận được những chuyện này một phần cũng bởi gã nhạy cảm, đối với họ Hạ, việc này chính là lợi ích của chính họ. Ninh Nghị chỉ tùy tiện đoán được một hai, còn lại nhiều khả năng bọn họ cũng đang hoài nghi, dường như trước khi Tô Đàn Nhi và Ninh Nghị tới bái phỏng, bọn họ đang nửa tin nửa ngờ. Mà lúc Ninh Nghị thuận miệng nói một câu, nhất thời thành tín hiệu ám chỉ “Tô gia đã hiểu rõ tình hình.” Trái lại Tô Đàn Nhi hoàn toàn không nhận ra việc gì, chỉ cho rằng vụ làm ăn với Hạ gia thất bại mà thôi.
Chuyện xảy ra làm Ninh Nghị cảm thấy bất đắc dĩ, cho rằng cái dạng phản xạ có điều kiện này của mình quá dư thừa đi, đúng là cái máu làm ăn nhập vào người rồi, trốn cả đời cũng không thoát khỏi suy tính. Tô Đàn Nhi ở bên tràn đầy nghi hoặc, nhưng sự tình có biến chuyển tất nhiên là chuyện tốt. Nàng đi vào bàn chuyện làm ăn, dự định đến phố sách phía đông thành của Ninh Nghị không thực hiện được. Tới chạng vạng tối mọi người mới cùng nhau trở về, lúc trên xe Tô Đàn Nhi vẫn tỏ ra khó hiểu.
Cứ như vậy qua thêm vài ngày, tới gần tháng mười hai Tô gia lại dần trở nên náo nhiệt. Tuy tuyết vẫn rơi nhiều nhưng cũng đã tới dịp khóa sổ cuối năm, một số chưởng quỹ của Tô gia ở lân cận Giang Ninh cũng bắt đầu tụ tập trở về đối chiếu sổ sách và tính toán lợi nhuận. Ngoài ra cũng có một số họ hàng thân thích đến chuẩn bị lễ mừng năm mới, người ra ra vào vào cổng phủ mỗi ngày khá đông đúc.
Phú hộ trong thành Giang Ninh cũng khá đông nên cảnh tượng này hằng năm không phải là hiếm. Mấy ngày này, Tô Đàn Nhi vừa phải lui tới nhà họ Hạ, vừa phải hạch toán cuối năm, lại thêm ứng phó với các người thân lâu nay ít gặp tới, ba ả nha đầu Thiền nhi, Hạnh nhi Quyên nhi cũng bận rộn không ngừng. Hôm nay một mình quay về, thấy trong hoa tuyết bay bay có một đoàn xe ngựa dừng ngoài cửa lớn, Tô Đàn Nhi bèn cho xe ngựa chuyển sang đi cửa hông. Lúc này cửa chính đang có mấy gia đinh vận chuyển bốn năm cái rương lớn đi vào, nàng liền cùng Hạnh nhi đứng ngoài cửa đón tiếp.
Hôm nay Tô Đàn Nhi khoác một cái áo lông chồn trắng như tuyết, cổ áo xốp mềm như bông làm nổi bật đôi gò má xinh xắn, xem ra có mấy phần thiếu nữ ngây thơ cùng nét chính chắn hình thành qua nhiều năm tháng. Hiện tại trong giới thương nhân Giang Ninh nàng cũng được coi là có chút danh khí, trước khi kén rể kết hôn đã có không ít lần cải trang làm nam nhi, nhưng lại không thể che giấu được thân phận nữ nhi của mình. Người ngoài nhìn vào thấy không giống thương nhân, mà cảm thấy hẳn là khuê tú của một đại thế gia thư hương(1) nào đó, những khi đàm phán làm ăn nàng cũng không biểu hiện nhiều tài năng, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn nhìn toàn bộ cục diện, người đời mới thầm than nữ nhân này lợi hại. Thậm chí còn có ý kiến cho rằng, nếu nàng là nam nhi thì e rằng Ô gia không phải là nhà đứng đầu về ngành vải ở Giang Ninh nữa.
Trong thời đại trọng nam khinh nữ này, thân phận của Tô Đàn Nhi vẫn còn nhiều bất tiện, thực ra một phần nam nhân khi bàn chuyện làm ăn với phái nữ cũng có chút không thích ứng, tỏ ra hoặc khó hiểu hoặc khinh thường hoặc thích thú. Nàng nghiêm nghị với người ngoài cũng vì cố gắng làm cho sự bất tiện này trở thành lợi thế của chính mình. Theo như Ninh Nghị thấy, ở nàng có một vẻ khiến cho người ta phải cảm thông yêu quí muốn che chở, đương nhiên người ngoài không cảm thấy được sự cảm thông này. Nếu là người của Tô phủ, phần lớn cũng đã thích ứng với khí chất này của Nhị tiểu thư, đó chính là mặt khôn khéo, tinh tế, yếu đuối của nàng, nhưng cũng là người đã đưa đại phòng Tô gia trở nên vững mạnh như hiện này. Thấy nàng đứng bên ngoài, chỉ chốc lát quản sự ở gần đó liền chạy tới.