Bắt đầu từ đầu tháng mười một Âm lịch, không khí lạnh giá bao phủ khắp thành Giang Ninh. Trong mấy ngày mùng tám mùng chín, tuyết rơi khắp trời như chiếc áo lông ngỗng trắng phau phau nhẹ lặng lẽ trùm lên tòa thành cổ.
Tuyết đọng chưa đủ dày để cản người ra khỏi cửa, nhưng dựa theo thông lệ từ trước, nếu tuyết bắt đầu rơi thì sẽ kéo dài tới tận đầu xuân sang năm, ít nhất là còn rơi trong hai ba tháng tới nữa mới dừng, thời tiết như vậy khiến những người dân nghèo khổ khó mà ra khỏi cửa. Có những nơi, mọi người còn không có quần áo cho mùa đông. Khi tuyết rơi nhiều bao phủ cả ngọn núi thì chỉ có thể bọc chăn làm tổ trên giường cả ngày. Vậy nên, đối với tuyệt đại đa số người trong thời đại này, mùa đông không phải là quãng thời gian dễ chịu.
Trong những thành lớn như Giang Ninh thì tương đối khá hơn một chút, dù sao thì thương nghiệp phát triển, những người có gia cảnh giàu có cũng không ít. Mấy ngày tuyết rơi đầu mùa, học đường vẫn mở. Dĩ nhiên mấy học sinh ở ngoại thành sẽ không tới được, đó cũng là chuyện bình thường. Ở chỗ tiên sinh giảng bài có một chậu than nho nhỏ, còn đám học sinh chỉ có thể dựa vào cửa sổ chặn lại chút gió. Cũng may chúng đều ở tuổi sức khỏe dồi dào nên vấn đề cũng không lớn, hai nữ sinh mỗi người có một cái lò giữ ấm rất đẹp được ôm vào trước ngực. Vốn các bề trên trong nhà không cho các nàng trở lại học đường, nhưng các nàng không muốn bỏ qua buổi giảng cố sự của Ninh Nghị nên vẫn cứ đến nghe bài giảng.
Sạp cờ của Tần lão từ khi thời tiết trở lạnh tự nhiên không thể mở, Ninh Nghị cũng chủ động tới nhà lão mấy lần, đương nhiên số lần tới không nhiều lắm, nhưng đối với người già, thỉnh thoảng có người tới nhà bái phỏng chuyện trò đã là tốt lắm rồi. Có lần tới thì gặp được Khang Hiền, lão đầu đó mang mấy bức cổ họa tới bình phẩm, sau khi nhờ Tần lão giám định thì đóng con dấu lên.
Sau khi tuyết rơi dày, Ninh Nghị đắp một người tuyết trong sân Tô phủ. Mỗi khi đêm về, cảnh sắc của cả tòa phủ trở nên cực kỳ mê hoặc. Đứng ở lầu hai nhìn ra xung quanh thấy các chấm sáng lung linh, ấm áp đẹp xinh hắt ra từ những căn tiểu viện, nét cổ kính lộ rõ ra phong cách phương đông. Những quầng sáng xinh xắn kia như bước ra từ tranh vẽ, nếu có máy chụp hình hẳn là Ninh Nghị sẽ chụp lấy vài kiểu làm kỷ niệm. Chỉ là trên lầu gió thổi mạnh, mới đứng được một lát đã nghe thấy tiếng tiểu Thiền đi lên gọi.
Những buổi tối thế này, ngồi trong phòng khách dưới lầu sưởi ấm lại càng có ý vị, nói chuyện phiếm, hạ ván cờ, đọc trang sách...Tô Đàn Nhi cùng mấy ả nha hoàn thì lựa chon mẫu vải, thêu thùa may vá. Quan hệ giữa Ninh Nghị cùng mấy chủ tớ Tô Đàn Nhi tự nhiên không tồi, ngồi một chỗ đánh cờ năm quân, thỉnh thoảng Hạnh nhi vui thích láu lỉnh kể mấy lời đồn thú vị phát sinh, rồi đôi lúc mấy tiểu nha đầu lại tranh luận nội dung cố sự mà Ninh Nghị vừa kể một phen. Hồ yêu đánh nhau với đại tướng quân ai mạnh hơn ai, Hạ Hầu tướng quân chột mắt có hay không có râu quai nón, hoặc giả là những nữ yêu tinh bị giết có vô tội hay không.., nội dung bàn luận không bao giờ hết. Đôi khi cũng chạy tới hỏi Ninh Nghị, nhờ gã phán xử thắng bại.
Dần dần Tô Đàn Nhi cũng thích cờ năm quân vì quy tắc chơi rất đơn giản, cứ vài ngày một lần nàng điều tra sổ sách, cần người ngồi bên gảy bàn tính, ba ả nha đầu thỉnh thoảng qua hỗ trợ. Nếu đánh cờ cùng Ninh Nghị, cũng sẽ thong thả kể mấy chuyện lý thú trong nhà, đơn giản mà biểu lộ sự quan tâm lẫn nhau.
Buổi đêm thi thoảng cũng có người tới bái phỏng, sau khi tuyết rơi, mấy học sinh của Ninh Nghị bên học đường nhiều khi tới thỉnh an, thực tế là muốn nghe chút cố sự. Vả lại Tô Đàn Nhi cũng thích nghe những chuyện này, cầm kim khâu thêu thùa một bên vừa tiện nghe kể chuyện.