Hôm ấy biết rõ thân phận của Ninh Nghị, Nhiếp Vân Trúc cũng thôi không nghĩ tới việc báo đáp ân tình nữa. Thành Giang Ninh rộng lớn mà hai người chỉ trao đổi danh tính với nhau nên khó mà có cơ hội gặp lại, thế nhưng mấy ngày sau, nàng phát hiện mình đã nhầm.
Buổi sáng sớm hôm đó, nàng tỉnh dậy, nghe có tiếng bước chân đang chạy trên con đường cạnh nhà, mở cửa sổ ra lập tức thấy bóng dáng Ninh Nghị từ xa chạy đến. Lúc này nàng mới nghĩ lại: dù mình không ngã xuống sông làm liên lụy Ninh công tử thì sáng nào công tử cũng chạy tới chạy lui trên con đường này thôi.
Thời trọng văn khinh võ, đặc biệt ở trong giới văn sĩ thì người rèn luyện thân thể lại càng ít. Lần đầu tiên gặp gỡ còn tưởng gã bị người khác truy đuổi, sau mới nhận ra vị Ninh công tử khác người này thực sự đang rèn luyện thân thể, đã thế quãng đường chạy bộ xem ra không ngừng tăng lên mỗi ngày, nàng thấy hơi khó hiểu nhưng cũng rất bội phục.
Vào sáng sớm, tất nhiên không thể ngày nào cũng trùng hợp thấy đối phương chạy qua, nhưng số lần gặp vẫn tương đối nhiều. Nhiếp Vân Trúc cân nhắc xem có nên ra ngoài chào hỏi đối phương hay không, sau đó lại cảm thấy mình như vậy là làm cao. Những người gặp mặt trước đây đều là những kẻ có ý đồ nên trong lòng rất cảnh giác, ngày ấy Ninh công tử không chỉ cứu mình mà còn thể hiện rõ không chút mưu đồ vụ lợi, vốn lẽ mình nên chào hỏi qua lại một cách tự nhiên, lúc này nghĩ lại tự cảm thấy bản thân đúng là hơi quá đáng.
Trong lòng nàng vui vẻ, lại tự châm biếm mình vài câu. Sáng sớm hôm nay nàng vẫn thấy Ninh Nghị chạy ngang qua bèn đi ra ngoài chào hỏi, ai dè đối phương chỉ vẫy vẫy tay, không có ý dừng lại mà chạy tiếp. Nàng sửng sốt ngây người một lát, phía sau là nha hoàn Hồ Đào vừa khỏi bệnh đi ra:
- Kia là ai vậy? Tiểu thư quen sao?
Rồi bĩu môi:
- Thật không có lễ nghĩa gì cả…
Nhiếp Vân Trúc liền bật cười nhẹ nhàng.
- A, phong cách giao tiếp của người quân tử, thái độ như thế có lẽ là Ninh công tử coi mình như bằng hữu mà cư xử chăng..
Hàn lộ, tiết sương giáng(1), lập đông(2) qua đi, gã lại nâng cao cường độ rèn luyện, trải qua mấy tháng tập luyện nên thân thể bắt đầu được cải thiện, bên ngoài nhìn vào chưa thấy gì khác nhưng bên trong thân thể coi như khỏe mạnh như những người lao động bình thường.
Thời đại này đa số người đọc sách chỉ toàn ngồi đọc sách, thức ăn không đủ dinh dưỡng nên phần lớn có thể trạng yếu đuối so với người hiện đại, tuy nói trong lục nghệ (3) của người quân tử có bắn cung, nhưng cơ bản lục nghệ này cũng chỉ là khẩu hiệu, cùng một dạng với khẩu hiệu: Giáo dục phát triển toàn diện đức-trí-thể-mỹ thời hiện đại. Tố chất thân thể Ninh Nghị trước đây cũng như vậy, thân thể yếu đuối suốt hai mươi năm, sau nửa năm có thể khôi phục lại như trước đã là rất tốt rồi.
Vào mỗi buổi sáng, gã chạy dọc theo sông Tần Hoài, thỉnh thoảng lại chào hỏi Nhiếp Vân Trúc nên cũng coi như là sơ giao. Tuy chuyện nàng ngã xuống sông hay giết gà có vẻ vụng về, nhưng gặp thêm vài lần gã cũng nhận ra nàng không phải là hạng người có suy nghĩ chậm chạp, thực tế gã đã nhận ra từ lúc đi và trò chuyện với nàng sau lần mua than củi. Nàng ăn mặc giản đơn nhưng trông khá tinh tế, thân hình dong dỏng cao gợi cảm. Đôi khi thấy nàng trước cửa, đôi khi lại thấy nàng trong bếp vẫy tay với gã, miệng cười hô Ninh công tử. Phòng bếp ở kế tiểu lâu có cửa sổ mở ra phía đường, nhiều lúc nàng ở trong đang lúi húi thái rau hoặc nhóm bếp chợt ngẩng đầu cười vui vẻ, có lúc nàng bưng chậu gỗ đi ra sân phơi đổ nước, thấy Ninh Nghị chạy tới liền vẫy tay chào hỏi. Buổi sớm gió lớn, lúc thổi qua sân phơi cuốn tung quần áo, nắng mai từ đường chân trời phía sau lưng nàng chiếu rọi, tựa như là tiên thiên giáng trần. (4)