Hàn lộ (1) tháng chín qua đi, nhiệt độ không khí hạ xuống rõ rệt, những cơn mưa lớn thi nhau đổ xuống khiến cho thành Giang Ninh như thể chìm trong một màn sương mù mênh mang. Mưa cuối thu không ồn ào như mưa mùa hạ mà dường như mang theo một thoáng hơi lạnh mùa đông, từng chút từng chút thấm vào trong quần áo.
Lúc đi ngang qua con ngõ nhỏ đối diện cây cầu gỗ, Ninh Nghị tiện tay phủi phủi vệt nước đọng trên trường bào. Trong những ngày mưa như thế này mà mặc trường bào thì quả thực có chút bất tiện, dù sao những việc này Tiểu Thiền vẫn giỏi hơn nhiều. Nếu phải ra ngoài lúc trời mưa, nàng sẽ không mặc váy mà mặc áo thêu hoa văn màu xanh nhạt cùng với quần dài, trên đầu vẫn trùm một cái khăn xinh xắn như thường lệ, chân đi giày thêu xanh nhạt. Nàng bận y phục đến là nhẹ nhàng, vừa nãy chậm lại phía sau có lẽ là do mua đồ, bây giờ nàng đang cầm cây dù giấy dầu băng qua từng vũng nước đọng trên đường, tựa như con chim én đang bay đến.
- Cô gia, cô gia, chờ em một chút.
- Làm gì vậy?
- Mua vài thứ ấy mà.
Chạy đến trước Ninh Nghị, Tiểu Thiền cười cười lấy ra một quyển sách nhỏ, nói:
- Vừa nãy đi ngang qua cửa tiệm kia thấy cuốn sách này mới ra, đoán chắc là cô gia chưa xem nên em dừng lại mua.
Đó là một quyển tiểu thuyết thoại bản(2) mới xuất hiện trên thị trường, tên là “Quỷ hồ kỳ duyên”. Loại tiểu thuyết như vậy ở thời này khá phổ biến, hành văn cũng tương đối dễ hiểu, có cái nói về truyền thuyết trong lịch sử, cái thì kể lại những chuyện tình trong dân gian, đặc biệt là loại truyền thuyết về tình yêu pha chút yêu mị hoang đường thì khá nhiều, một vài truyện ra đời rất được chào đón, được kể lại trong các quán trà quán rượu. Ninh Nghị gần đây xem các loại tiểu thuyết như vậy cũng không phải là ít, thành ra Tiểu Thiền cũng biết, thỉnh thoảng nhìn thấy quyển nào mới thì lại mua mang về cho Cô gia.
Tính giải trí của loại tiểu thuyết này so với mấy câu chuyện hiện đại tất nhiên là không bằng nhưng tính ra vẫn khá nổi trội so với những thể loại khác trong thời này, lúc buồn chán có thể đọc chơi, dù sao cũng là cổ văn, có thể giúp bản thân dung hòa dần với phong tục thời đại này. Ninh Nghị mỉm cười nhận lấy, Tiểu Thiền bước theo phía sau, vừa đi vừa nói chuyện.
- Hồi trưa người kia nói thật là khó chịu, tiểu Thiền thật muốn mắng hắn một trân.
- Ừ...
- Chuyện gì cũng không biết, toàn là đoán mò, lại còn dám khoác lác trong tửu lâu mình là tài tử gì đó nữa, người như vậy đi thi tú tài chắn chắn là không đậu nổi.
- Ừ...
- Xem Cô gia kìa, đây là tiểu Thiền bất bình dùm cho huynh đó, ai bảo người kia dám nói xấu huynh.
- Có liên quan gì đâu?
- Sao lại không liên quan, người này...Hừ, thôi được rồi, biết là Cô gia không thèm để ý mấy người kể chuyện tầm thường kia, nhưng tiểu Thiền nghe xong thấy cũng không được thoải mái, dù sao vẫn là bôi nhọ thanh danh Cô gia. Nếu ngay lúc đó Cô gia mà viết một bài thơ mắng lại thì tiểu Thiền sẽ mang thẳng qua đó đập một phát lên đầu hắn.
- Úi, nhưng hắn không nhận ra ta.
Ninh Nghị mở một trang tiểu thuyết ra.
- Ta ngồi bên cạnh hắn mà.
- Thì vậy nên mới tức!
Từ hội thi thơ tết Trung thu tới nay đã gần hơn một tháng, dư luận bàn tán về khúc Thủy Điệu Ca Đầu đến nay đã thay đổi hoàn toàn. Trong vòng mười ngày đầu, bình luận về lời bài thơ gần như đạt đến đỉnh cao, những hiếu kỳ và nghị luận liên quan đến Ninh Nghị trong khoảng thời gian này cũng là nhiều nhất... Sau đó dư luận liền nhanh chóng chìm xuống, chiều hướng dư luận bắt đầu hướng về các tầng nghĩa đặc biệt bên trong.