Tại hạ biết nói ra không ai tin, nhưng mà.. có một số việc thực sự không muốn làm. Tài tử cũng tốt, thanh danh cũng tốt, công danh cũng được nhưng không muốn tranh giành. Điều này.. là sự thật.
Tuy giọng điệu Ninh Nghị hờ hững, nhưng trong giọng nói ẩn chứa sức thuyết phục không thể nghi ngờ, gã nghiêm túc trả lời vấn đề này. Không chút gượng ép khổ tâm mà rất thẳng thắn và chân thành. Lúc này gã cùng lắm mới hai mươi tuổi, từng là một tên văn nhân ngốc nghếch. Nếu là con mọt sách như trước kia, đứng trước mặt Tần lão Khang lão e rằng nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp, nhưng giờ phút này khí chất của gã phối hợp với bộ dáng vô cùng tiêu sái, không chút vướng bận làm mọi người không thể không chú ý. Dường như khí chất này là ở trên một người trung niên khoảng bốn mươi lăm tuổi, chín chắn vững vàng, sâu sắc ổn trọng, lời nói nặng ngàn vàng, chân thành tin cậy.
Chính vì như vậy nên câu trả lời của gã càng làm cho hai người nghi hoặc. Đối diện với người như Khang lão mà có thể nói ra những lời như vậy, hàm ý tuyệt đối không đơn giản. Huống hồ với kiểu quan hệ thế này, Khang lão cũng không định giao dịch hay cần gã báo đáp gì, nếu người bình thường thì sẽ ngu ngốc thấy tự mãn hoặc là chối phắt đi, nhưng Ninh Nghị hẳn không phải là loại người đó, đối phương nghi ngờ làm gã có chút bất đắc dĩ, cười khổ, nói:
- Ài, tại hạ cũng biết việc này làm mọi người hoài nghi, chỉ là...
Gã nhẹ đưa ngón tay chỉ lên trán.
- Chắc hai vị không biết, mấy tháng trước tại hạ từng bị đánh vào đầu, hôn mê mấy ngày sau mới tỉnh lại. Chuyện ngày trước quên đến sáu bảy phần, vậy nên đường công danh trước mắt rất khó để bụng, còn chuyện lưu luyến thanh lâu trên thuyền hoa với một đám tài tử ngâm thơ viết phú, được các cô nương yêu mến ta cũng không có nhiều hứng thú. Vậy nhưng đám trẻ con bên thư viện kia lại khiến ta thấy thú vị, thỉnh thoảng kể cho bọn chúng vài cố sự, tranh cãi này nọ, còn không thì tới bờ sông này chơi cờ uống trà, đầu óc cảm thấy thư thái dễ chịu, một vài ý nghĩ thú vị cũng sẽ dần kéo đến. Cuộc sống được thế này là đã thỏa mãn rồi, về việc bị người đời khinh thường cần gì phải quan tâm, tương lai thế nào sao có thể biết được. Ý tốt của Minh công ta sẽ cân nhắc kĩ.
Gã chắp tay thi lễ, cúi đầu:
- Việc này tại hạ xin ghi nhớ trong lòng.
Những lời này dĩ nhiên có thật có giả, đương nhiên không thể đem hết sự thật nói rõ với bọn họ, đành đem chuyện bị người ta đánh vào đầu, bị mất trí nhớ để bao biện thoát khỏi nghi vấn, như lật mặt một thành mặt sáu, mặt hai thành năm của con xúc xắc là biện pháp tốt nhất. Câu chuyện tự trở nên hợp lý, không cần phải giải thích thêm, làm cho đối phương như ăn phải thứ gì nhạt nhẽo mà không bận tâm dò hỏi, thấy trở ngại thôi không quan tâm nữa.
Quả nhiên, hai người Khang lão Tần lão còn hơi nghi hoặc, Ninh nghị liền nói qua việc mất trí nhớ mới làm đối phương như bừng tỉnh. Khang Hiền lắc đầu cười cười:
- Không ngờ lại có việc này. Thì ra sau khi bị mất trí nhớ, suy nghĩ lại có chút cổ quái.
Sau đó Khang lão không nhắc lại mấy chuyện kia nữa. Uống xong chén trà, Ninh Nghị cầm lấy bảng trắng và than củi, từ biệt đi tới thư viện Dự Sơn. Khi bóng dáng gã khuất khỏi con đường phía xa, Khang lão mới thở dài:
- Chuyện này thật không thể ngờ tới, bị đánh một trận lại làm cho tâm tính biển đổi thành đạm bạc. Trong những người trẻ tuổi, có được tâm tính như thế này thật là hiếm thấy, chỉ tiếc cho một thân tài hoa.
Tần lão cười hài, uống ngụm trà, nói:
- Hiện tại hắn cùng lắm hai mươi tuổi đầu, ngày sau phát triển thế nào sao có thể nói chắc được. Với tài hoa của hắn, nếu gặp phải chuyện gì thì tốt nhất cũng nên tránh đi. Nhưng chuyện hôm nay lại làm ta thấy phải suy nghĩ... Minh công, con người Lập Hằng này có phải thật thà quá mức không.
Khang Hiền nhíu mày:
- Người này đúng thực là như thế. Nhìn những câu thơ hắn tiện tay ghi ra đều rất hay, cứ như xuất khẩu thành thơ, vậy mà làm như không quan tâm tới. "Cây bên đình bước tới
Hướng cành đông nam treo"(1)
- Thư pháp thì cũng hạ bút thủ đúng niêm, lai(2). Nhiều phương diện đều đạt đến trình độ cao vậy mà dường như gã chỉ coi là thú tiêu khiển thường ngày. Mấy chuyện này ở trong mắt gã còn không thú vị bằng viên phấn viết bảng kia...