Đội Xích Diễm cùng nhau tới quảng trường điểm tập hợp, mấy nghìn người tụ tập, đen kịt một mảng lớn, may thay căn cứ tinh không đủ rộng, có không ít quảng trường chứa được cả vạn người.
"Phương Vũ, đợi về trường gặp lại, có gì liên lạc qua nhóm chat."
"Bọn tôi đi trước tới điểm tập hợp của lớp đây." Bạch Thần, Tần Dương bọn họ chào tạm biệt Phương Vũ, nhanh chóng tản ra, Hạ Dao qua mười ngày nghỉ ngơi cũng đã cơ bản hồi phục.
Học sinh cũ để tiện quản lý, giảng dạy tập trung, đều lấy lớp làm đơn vị tập hợp, còn tân sinh chưa được phân lớp, nên tập trung riêng ở một chỗ.
"Phương Vũ tới rồi."
"Là Phương Vũ."
"Cậu ta là Phương Vũ? Lần trước tập hợp ở trường, còn chưa để ý tới cậu ta."
"Hệ số điểm đạt được 1,8, mạnh quá, hạng nhì Nghiêm Hách Chu mới có 1,5, khoảng cách quá lớn." Nhiều tân sinh đều chú ý thấy Phương Vũ bước tới, bàn tán khe khẽ.
Kỳ thực chiến lần này, trong nhóm tân sinh năm tư, nếu nói người nổi tiếng nhất, không nghi ngờ gì chính là Phương Vũ, hệ số điểm hắn dẫn đầu vượt trội, không muốn bị chú ý cũng khó.
"Hệ số điểm 1,8 cũng vô dụng, cũng không lấy được hạng nhất, cậu ta đã bị tước tư cách nhận thưởng rồi."
"Chuyện gì vậy? Sao tớ chưa từng nghe nói?"
"Tớ nghe nói, nghe đâu là xảy ra xung đột với một học sinh Đại Địa Viện, dẫn tới đối phương chết, nên bị phán phòng vệ quá mức, có trừng phạt."
"Ồ? Tớ nhớ ra rồi, thảo nào hệ số điểm cậu ta tụt từ 1,9 xuống 1,8."
"Giết học sinh Đại Địa Viện mà chỉ phán phòng vệ quá mức? Có gì mờ ám đây, đáng lẽ ít nhất phải phán ngộ sát chứ, tên Phương Vũ này bối cảnh mạnh vậy sao?"
"Giết người mà vẫn ghê thế à? Sau này đừng chọc vào cậu ta!"
"Không rõ lắm, nghe nói hình như còn có bài báo, chắc bối cảnh không nhỏ."
"Phàn Tinh cũng bị liên lụy trong đó, cũng bị trừng phạt, cũng bị tước tư cách nhận thưởng."
"Ghê vậy sao? Chẳng lẽ hai tân sinh này hợp sức giết một học sinh Đại Địa Viện?" Đông đảo tân sinh bàn tán khe khẽ, vì cuộc phán quyết của đội Xích Diễm, đội Huyền Băng đều không công khai, cộng thêm trong thời gian thực chiến mọi người ít giao lưu.
Vì vậy, đủ loại suy đoán đều có.
Kỹ nghệ Phương Vũ đã đạt Nội Cảnh, cộng thêm tầng thứ sinh mệnh vượt cấp 26, thính giác cực tốt, những lời bàn tán của đông đảo tân sinh hắn đều nghe rất rõ.
Hắn tự nhiên sẽ không đi tranh biện, vô nghĩa.
Đi thẳng về phía Vương Mặc, Trương Đào bọn họ đang đứng, học sinh tới từ cao đẳng võ đạo thành phố Vũ Lăng, cơ bản đều tập trung ở đây.
"Phương Vũ." Trương Đào vẫy tay chào Phương Vũ.
"Phương Vũ, tới rồi à?"
"Không sao chứ." Không ít người chào hỏi Phương Vũ, thái độ đều khá nhiệt tình, Phương Vũ lần lượt đáp lời, đều là học sinh tới từ cùng một trường cao đẳng, tới nơi xa lạ, tự nhiên vô thức tụ lại thành nhóm.
Nhưng, không ít người bề ngoài nhiệt tình, thậm chí chủ động an ủi Phương Vũ.
Nhưng trong lòng lại đang hả hê, thậm chí có phần thầm khoái trá.
Từ kỳ thi chuyển cấp cao đẳng lên đại học tới nay, Phương Vũ thể hiện quá chói lọi, trong số học sinh tới từ cao đẳng võ đạo thành phố Vũ Lăng, hắn là người duy nhất lấy được 'hợp đồng tinh anh', kỳ kiểm tra thực chiến lại là mạnh nhất————còn lúc ở cao đẳng, thiên phú kỹ nghệ của Phương Vũ tuy mạnh hơn, nhưng thể hiện tổng thể mọi người chênh lệch không nhiều.