"Sao mọi người đều ở đây?" Phương Vũ sững sờ.
Anh biết Bạch Thần, Hạ Dao bọn họ đã đến Nguyên Sơ Tinh, nhưng không ngờ họ lại đợi sẵn ở đây, tựa như đã đoán trước mình sẽ đến vậy.
"Ha ha, Phương Vũ, cậu lập hồ sơ chiến sĩ văn minh, và xin gia nhập tiểu đội chúng ta, chúng mình liền biết cậu sắp đến rồi." Bạch Thần cười nói: "Theo lệ thường của căn cứ, phòng của cùng một tiểu đội võ giả, sẽ được phân gần nhau, tầng này của chúng ta còn phòng trống, tự nhiên đoán được thời gian cậu đến khoảng chừng."
"Nên, mình gọi hết mọi người đến phòng mình." Bạch Thần cười nói.
Phương Vũ chợt hiểu.
"Chúng mình cũng mới đến hai tiếng trước thôi." Hạ Dao bên cạnh cười tủm tỉm nói.
"Được rồi, lễ chào mừng kết thúc." Bạch Thần cười nói: "Phương Vũ, để Hạ Dao dẫn cậu, giúp cậu làm quen môi trường phòng, chiều nay, cậu dẫn cậu ấy đi khu an toàn thực chiến, mai chúng ta luyện phối hợp……"
"Không cần đâu, mình tự làm quen là được." Phương Vũ theo bản năng muốn từ chối.
"Phương Vũ, vậy là cậu sai rồi đấy." Nụ cười Hạ Dao thu lại, nói trang trọng: "Mình là vị trí hỗ trợ, đây vốn là công việc của mình, cậu lại là người mới……mình giúp cậu, có thể để cậu tiết kiệm nhiều thời gian tinh lực, đều có lợi cho cả đội chúng ta."
Phương Vũ nghe vậy bất giác sững lại.
"Hạ Dao nói đúng."
"Phương Vũ, cậu phải quen với sự tồn tại của Hạ Dao." Bạch Thần cũng nói nghiêm túc: "Tiểu đội võ giả, vốn dĩ phân công khác nhau, khả năng chiến đấu Hạ Dao hơi yếu, thì, những việc ngoài chiến đấu, cô ấy phải gánh vác."
"Ở căn cứ thì còn đỡ."
"Đợi chúng ta đến khu hoang dã, đặc biệt phải chú ý điểm này, nhân viên chiến đấu cố gắng nghỉ ngơi, mới có thể phát huy thực lực mạnh nhất lúc then chốt, còn vị trí hỗ trợ cố gắng phụ trách việc ngoài chiến đấu……mỗi người một việc."
"Nhớ kỹ."
"Khi Hạ Dao thực hiện trách nhiệm của cô ấy, đừng coi cô ấy như một cô gái cần chăm sóc, cô ấy là một thành viên của tiểu đội." Bạch Thần nói trang trọng: "Cô ấy phải hoàn thành việc của mình."
"Việc cô ấy nên làm mà không để cô ấy làm, lâu dần, Hạ Dao dựa vào đâu để đứng vững trong đội?" Bạch Thần nhìn Phương Vũ: "Cậu làm vậy không phải đang chăm sóc cô ấy, mà là đang hại cô ấy."
Thần sắc Tần Dương vẫn rất bình thản.
Hùng Mãnh thì gật đầu tán thành.