Chương 59: Thần Miếu Tróc Yêu (Cám ơn bằng hữu “Phong Hỏa Hí Chư Hầu” đã donate)
“Trừ ma vệ đạo vốn là bổn phận của người tu đạo chúng ta, đã có yêu quái, lại còn gặp phải, tự nhiên nên đi xem sao.”
Thất sư huynh cười nói, lại bảo Lâm Giác: “Nhưng mà ngươi phải biết, sư huynh ta không giống như Tam sư huynh am hiểu đấu pháp, nếu thật sự gặp phải yêu quái, sư đệ ngươi phải bảo vệ ta đấy.”
“Đa tạ sư huynh.”
Lâm Giác hành lễ với Thất sư huynh, sau đó mới nhìn về phía nhóm người cùng thôn: “Thư tam thúc, Lâm Giác từ khi bái sư nhập môn trên núi Y Sơn cũng học được chút ít pháp thuật, mấy ngày nay cũng từng giao đấu với yêu quái mấy lần, vừa hay tối nay chúng ta cũng định tá túc ở miếu Thành Hoàng, vậy thay các ngươi đến đó xem sao.”
“Ngươi? Có được không đấy?”
“Yêu quái đó hung dữ lắm sao?”
“Nghe nói là đám tiểu nhân, trong thành có người bị chúng làm b·ị t·hương, cũng có người bị chúng hại c·hết!”
“...” Ánh mắt Lâm Giác lóe lên, “Vậy càng phải đi xem sao. Vất vả cả nửa năm trời, không phải số tiền nhỏ, mời Thư tam thúc dẫn đường.”
“Sư trưởng nhà ngươi thật sự không ở đây sao?”
“Xa lắm.”
“Vậy…ngươi…”
“Dẫn đường đi.”
“Haiz…Đi thôi…”
Thư tam thúc đổi hướng, dẫn bọn họ đi về phía miếu Thành Hoàng.
Vừa đi vừa nói về tình hình.
“Khoảng thời gian này, chỉ cần không phải nghèo rớt mùng tơi, nhà nào nhà nấy đều bị mất trộm tiền bạc, chỉ có thợ đúc rương sắt là phát tài. Ngươi đi mua đồ mà xem, chỉ cần là cửa hàng lớn một chút, người ta thu bạc, chắc chắn đều có một cái rương sắt, chính là vì nguyên nhân này đấy.”
“Quả nhiên là vậy.” Lâm Giác nói, “Sao Thư tam thúc không mua một cái rương sắt?”
“Còn không phải là do sơ suất quá, lại ham rẻ, cũng trách tên thợ rèn rương sắt kia, thấy muộn rồi liền ngồi ì ra đó hét giá, chúng ta nhất thời không mua, cứ tưởng ngủ trong miếu, dù sao cũng là miếu trong thành, ngày nào cũng có nhiều người dâng hương, ít nhiều gì cũng có tác dụng, yêu tinh quỷ quái chắc chắn không dám đến mới phải. Cộng thêm chúng ta thay phiên nhau canh đêm, lại ôm hết tiền vào trong người, cho rằng thế nào cũng không có chuyện gì, nào ngờ, mơ mơ màng màng ngủ th·iếp đi, lúc tỉnh dậy thì…ôi, ta sợ là kể cho người trong thôn nghe, bọn họ cũng không tin, mà có tin thì cũng sẽ nói ra nói vào…”