Bên ngoài hỗn độn!
Đàm Hoa Quỷ Mẫu còn ký đc cuộc đại chiến thánh nhân Thiên vạn Niên Tiền, hồi đó nàng ở Vô Thủy giới Nội kiều kiến thấy lưỡng vị thánh nhân xuất thủ, tuy nhiên chỉ trong nháy mắt, nhưng đã để lại cho nàng ấn tượng bất khả ma diệt.
Nàng tiềm ý thức vẫn cho rằng chỉ có thánh nhân mới có thể vượt qua Hỗn Độn Biên tế.
Kết hợp với thần tình của bồ câu Càn Lão Tổ, trong lòng nàng cũng khẩn trương lên, ánh mắt chằm chằm dính chặt lấy Hắc Y Nam Tử bị Cố An câu lên. Hắc Y Nam Tử nghe được lời của bồ câu Càn Lão Tổ, càng thêm hoảng sợ, đương tức nói: “Hỗn Độn? Chính là cái tên gọi mảnh đạo vũ này của các ngươi à, chỉ cần dựa vào Đại Đạo, đều sẽ bị lực lượng ấy hủy diệt!”
Nói xong, hắn nhìn về phía Cố An, ánh mắt đầy vẻ van xin.
Hắn chọn nhìn Cố An không phải vì cho rằng Cố An mạnh, mà trái lại là vì nhìn không thấu. Bởi bồ câu Càn Lão Tổ, Đại Huyền Âm Chủ Tể, Đàm Hoa Quỷ Mẫu trong mắt hắn đều không đáng sợ, nhất là Đàm Hoa Quỷ Mẫu, hắn còn cảm thấy kỳ quặc, sao lại có người yếu như vậy đứng ở đây.
Khốn hoặc như vậy chỉ lóe qua một cái, với hắn mà nói không trọng yếu.
Cố An phủ thị hắn, nói: “Vậy ngươi nói xem, đó là lực lượng thế nào?”
Hắc Y Nam Tử muốn bò dậy, nhưng nỗ lực mấy lần đều thất bại, cuối cùng chỉ có thể nằm dài dưới đất, thở hồng hộc nói: “Đó là một lực lượng ta không thể diễn tả, nó không thuộc về Đại Đạo, nhưng đang nuốt chửng Đại Đạo, nó không có hình thái cụ thể, nhưng nó là cực kỳ khủng bố, chỉ cần bị nhìn một cái là sẽ bị ách vận quấn thân, thậm chí ta còn chưa kịp kháng cự, một thân tu vi đã bị hút khô.”
Cố An có thể xác định hắn nói là sự thật, vì trên người hắn vẫn còn quấn quít lực lượng chú chú ấy.
Nhân quả mệnh số của Hắc Y Nam Tử trong mắt hắn biến hóa, nhưng liên quan tới lực lượng thần bí ấy, hắn cũng không thể nhìn thấu, chỉ có thể cảm nhận đó là một lực lượng cực tà.
Cái gọi là chí tà, thực ra chỉ là để hắn cảm thấy cực độ nguy hiểm, uyển như thiên địch.