Lưu An nhìn thân người Thân Bàng, biểu lộ thần tình rơi rớt, tâm tình kích động đến nỗi không thốt nên lời.
Hắn dưới vô thức cho rằng mình đang nằm mộng, là ảo tưởng trước khi chết, bản thân trên người đã không còn áp lực gì, nhưng vẫn cứ đờ đẫn đứng tại chỗ, rất lâu không mở miệng.
Cố An đi đến bên cạnh Lưu An, cùng hắn đứng sát vai nhau, Cố An đang nhìn Đại Vô Lượng Ma Tổ, trong lòng cảm khái chút ít.
Trước kia hắn đối với Đại Vô Lượng Ma Tổ còn là căm hận, mà bây giờ, Đại Vô Lượng Ma Tổ đã chẳng vào mắt hắn nữa.
Đạo vũ của Đại Vô Lượng Ma Tổ bên trong có địa cầu, nhưng hắn cùng Cố An lại không có nhân quả trực tiếp, Cố An không phải người Đại Vô Lượng Ma Tổ gửi đến, không thuộc về địa cầu mà Lưu An đến từ đó.
Điều này chứng minh có rất nhiều địa cầu, cũng chứng minh sự phát triển của đạo vũ có một quy luật nào đó.
Tìm không ra nơi về, Cố An ý thức đến còn có khu vực rộng lớn hơn đang chờ hắn đi thăm dò.
Hắn hiện giờ bản thân không cần tu luyện, tu vi cũng đang ổn định tăng lên, phạm vi hắn có thể khám phá cứ liên tục mở rộng, xông vào đạo vũ trong thị dã của hắn cũng ngày càng nhiều, khiến hắn cảm thấy đại đạo vô hạn, hoàn vũ vô cùng.
Đại Vô Lượng Ma Tổ nhìn Cố An, nhíu mày lại.
Hắn hoàn toàn không thể phán đoán tu vi của Cố An, điều này chứng minh Cố An cũng là thánh nhân, hơn nữa nắm giữ phương pháp ẩn giấu khiến hắn không nhìn thấu, giáng lâm trước Hỗn Độn, hắn liền sát giác được Hỗn Độn không đúng, đây cũng là lý do hắn nguyện ý liên thủ với kỳ tha thánh nhân.
“Đạo hữu đến từ phương nào?”
Đại Vô Lượng Ma Tổ mở miệng hỏi, sáu cánh tay hư ảnh phía sau lung lay, ngữ khí của hắn đã có thu liễm.
Lưu An nghe được lời nói này, ý thức được tất cả đều là thật, tình cảm của hắn lập tức trở nên kích động, ánh mắt hắn nhìn về Cố An lấp lánh vẻ kinh hỉ.
“Sư…”
Lưu An mở miệng, nhưng cứ mãi không dám thổ ra chữ thứ hai, bởi vì Cố An từng nói, không được bại lộ sự thật hắn tu hành cùng Cố An.
Sau khi phi thăng, hắn cũng từng nghĩ tới tìm kiếm Cố An, nhưng căn bản không có manh mối.