[NỤI DUNG]
Đĩa đồng khổng lồ màu xám tối ngưng tụ xuất hiện, Trương Bất Khổ và Từ Hựu cảm nhận được áp lực vô cùng lớn, thậm chí cảm thấy đạo cơ trong người không ổn định.
Cái Đại Bàn này tạo hình hình tròn, to lớn vô cùng, trên mặt có văn tự đồ án non nước, sinh linh, kiến trúc, cũng có nhật nguyệt tinh thần, lại còn có vô số văn tự xen lẫn trong đó, nhìn một cái dễ bị lạc trong đó, kinh tâm động phách.
Hồng Càn lão tổ nhíu mày, chỉ nhìn một cái, lão đã có thể phán đoán vật này có lực lượng mạnh hơn Vạn Pháp Tịch Diệt Đại Tôn Đỉnh mà lão đã bỏ hết tâm lực tạo ra rất nhiều, hơn nữa vật này vẫn chưa phải bản thể thân chí, chỉ là ngưng tụ ra một tia pháp tướng, đã có thể đè nát Âm Gian.
Cảnh tượng thương khung đại địa sau lưng Đại Huyền Âm Chủ Tể đã nát vụn, vô số đá vụn bay bổng lên, điểm xuyết xung quanh đại bàn xám tối, thiên địa dường như có vô số ma thần vô hình đang gầm rú, khiến cho cả bầu trời đất đều tràn ngập áp lực, không khí căng thẳng.
Trương Bất Khổ cùng Từ Hựu đưa ánh mắt tập trung lên người Cố An, áp lực trên người họ lập tức giảm xuống.
Thanh bảo chí tôn của Đại Huyền Âm Chủ Tể kia dù mạnh, cũng không thể làm bước chân Cố An chậm lại.
Cố An nâng thanh hồng kiếm, mũi kiếm nghiêng chỉ xuống mặt đất, cách một khoảng cách trên mặt đất vẽ ra một vệt kiếm tích, nơi đó đi qua, mặt đất không còn chấn động, thiên địa hình thành hai bên thế giới, một bên tĩnh lặng, một bên chấn động nứt vỡ, mà Cố An đang tiến lên phía trước thì đang mở rộng phạm vi thế giới tĩnh lặng.
Cảnh tượng này nhìn thấy Đại Huyền Âm Chủ Tể cau mày, lão giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ về phía trước, trong chớp mắt, sau lưng lão đại bàn xám tối bỗng nhiên vỡ tan, hóa thành vô số tấm bia đá.
Gần như ngay tức khắc, thiên địa thu lại, hướng về những tấm bia đá này ngưng tụ mà đi.
Cửu U Hồng Mông đế ở nơi sâu thẳm của Cửu U Tử Giới bỗng mở to mắt. Mày lão nhíu chặt, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.
“Sức mạnh cổ lão này, quả nhiên sự hình thành của luân hồi tuyệt không phải ngẫu nhiên-“