Mọi việc phát sinh quá đột ngột, đợi đến khi Trúc Hi ý thức được đã xảy ra chuyện gì, đôi đồng tử của hắn trợn to, còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, một cỗ lực lượng khủng bố đã đẩy hắn bay thẳng vào trong tháp.
Bùm!
Hắn đập mạnh vào vách tháp, ý thức suýt chút nữa đã chìm vào bóng tối, chỉ cảm thấy đạo quả sắp vỡ tan, linh hồn rung động, chịu đựng cực kỳ khổ cực.
Hắn nằm sõng soài trên mặt đất, khó nhọc ngẩng đầu nhìn, đã không còn thấy bóng dáng của Đại Hoàng Thiên Thần Tôn nữa.
Cái đài lầu mà hắn và mọi người đứng trước đó bị một luồng ánh sáng mạnh bao phủ, hắn mờ mờ nhìn thấy một bóng người xuất hiện, đang đi về phía hắn trong ánh sáng chói lòa.
“Sao có thể… Kia rốt cuộc là cái gì…”
Trong lòng Trúc Hi tràn đầy kinh hãi, đầu óc hỗn loạn một mớ, hắn không thể tiếp nhận việc Đại Hoàng Thiên Thần Tôn cường đại như vậy lại tan thành tro bụi trước mặt hắn.
Không thể nào!
Chẳng lẽ là ảo giác?
Trúc Hi vô thức nghĩ như vậy, nhưng sự cảnh giác đã được nuôi dưỡng từ lâu khiến hắn tỉnh táo lại, hắn nhất định phải lấy tình huống xấu nhất để nhìn nhận tình hình hiện tại.
Một kẻ có thể trong nháy mắt tiêu diệt Đại Hoàng Thiên Thần Tôn, tuyệt đối không phải đối thủ mà hắn có thể địch nổi.
May mắn là hắn không chỉ có một mình, trong tòa tháp này Tiên Thần không đếm xuể, hơn nữa Đại Hoàng Thiên Thần Tôn còn có thể mượn khí vận Thiên đạo để phục hồi.
Hắn đứng dậy, lấy ra pháp bảo của mình, chuẩn bị chiến đấu.
Từng đạo ánh sáng bạc xuất hiện phía trước hắn, tốc độ ngưng tụ thành từng tôn thân hình Tiên Thần, hình dáng của bọn họ không giống nhau, có kẻ triển lộ pháp tướng to lớn như núi nhỏ, có kẻ chân đạp tọa kỵ, liên tọa, đạo ý lượn quanh người, tất cả bọn họ đều đối diện với bóng người thần bí đang bước ra từ luồng ánh sáng mạnh kia.
Thiên địa Linh Lung Huyền Tháp, báu vật cấp độ cực tiên như vậy, thật đáng tiếc.
Một giọng nói khàn khàn vang lên, trong ngữ khí tràn đầy khinh miệt, còn có từng tia sát ý âm lãnh, khiến Trúc Hi cùng tất cả Tiên Thần đều cảm thấy rùng mình.
Khẩu khí ngang ngược như vậy, càng khiến Trúc Hi cảm thấy bất an.
Đã đến Hỗn Độn lâu như vậy, cuối cùng cũng sắp nhận thức được sự hiểm ác của Hỗn Độn?