Trương Xuân Thu nghe lời của Trương Bất Khổ, không khỏi nhíu chặt mày, hắn vốn thực đã cho rằng là do bản thân tu luyện sai đường, nhưng nghe con trai nói vậy, suy nghĩ của hắn bắt đầu dao động.
Tu luyện nhiều năm như vậy, hắn đối với Nhân Quả Đại Đạo cũng có nhất định lí giải, chẳng lẽ thực có người muốn tính toán hắn?
Suy nghĩ đi suy nghĩ lại, hắn vẫn quyết định thẳng thắn nói ra cảm thụ của mình.
“Gần đây ta luôn nhìn thấy có thứ gì đó từ trên trời bay qua, có cái rơi ở giữa trời, có cái rơi về những thiên địa khác, ta vốn cho rằng là ta tu luyện sai đường…”
Trương Xuân Thu vừa suy nghĩ, vừa nói, hắn cảm thấy không thể dùng ngôn ngữ miêu tả cảm thụ của mình, bởi vì cái mà hắn gọi là nhìn thấy, là trong lúc tu luyện, não hải không tự chủ hiện ra những bức họa ấy, không phải nhục nhãn thấy được, cũng không phải thần niệm dò xét, giống như là ảo tưởng.
Chính vì cảm thấy là ảo tưởng, nên hắn không nghĩ nhiều.
Trương Bất Khổ nghe xong, đồng dạng cảm thấy khó hiểu, hắn giơ tay đặt lên vai Trương Xuân Thu, mở miệng nói: “Ngươi thử nhớ lại, để ta thân mắt nhìn xem.”
Nghe vậy, Trương Xuân Thu gật đầu, căn cứ nhắm hai mắt, bắt đầu hồi tưởng cụ thể những gì hắn đã thấy.
Qua một lúc.
Trương Bất Khổ mở mắt, chân mày cau lại, hắn đồng dạng không thể phán đoán đó có phải là ảo tưởng của phụ thân không.
Thiên cung mà Trương Xuân Thu nghĩ tới là ngũ sắc lục sắc, thứ bay qua hình dáng không giống nhau, tựa như lưu tinh, lại tựa như đồ vật đặc biệt, khiến Trương Bất Khổ nhìn hoa mắt chóng mặt.
Trương Xuân Thu lên tiếc an ủi: “Hoặc là ngươi nghĩ nhiều quá, thấu hiểu Đại Đạo, xem như sẽ thấy một số hình ảnh phản chiếu của Đại Đạo, đương nhiên, cũng có thể bản thân vốn không có thật, là tâm ta loạn rồi.”
Trương Bất Khổ không có hồi đáp.
Ngay lúc này, một đạo thanh âm từ sau lưng hai người truyền tới:
“Xác thực là sự chỉ dẫn của một loại Đại Đạo nào đó, gần đây ta cũng cảm nhận được, có thể liên quan đến Nhân Quả Đại Đạo mà chúng ta tham ngộ.”
Hai người quay đầu nhìn qua, chỉ thấy Từ Hựu bước tới.