Vị Đại Thiên Tôn Vĩnh Hằng quỳ sụp xuống, không phục khí tài bất khả nhất thế, khí độ đường hoàng cùng tâm tình vô bỉ phức tạp của hắn.
Vị Đại Thiên Tôn Vĩnh Hằng để hắn hiểu rõ tu vi của mình yếu đến mức nào, trước đây hắn không thể tưởng tượng được lại muốn đánh bại Vị Đại Thiên Tôn Vĩnh Hằng.
Tâm tình của Vị Đại Thiên Tôn Vĩnh Hằng còn phức tạp hơn hắn, nói chính xác là khó chịu đến cực điểm.
Thân phận của hắn là gì, đặt ở chỗ sâu Vĩnh Hằng, chỉ có số ít vị có thể ngang hàng ngồi chung, hắn chưa từng chịu nhục nhã như vậy.
Có chuyện gì không? Vân Mạt Vũ lại ngồi trở lại, chờ hắn báo cáo. Qua hai phút, Tiêu Khoáng vẫn không có biểu thị gì, Vân Mạt Vũ trợn mắt, đứng dậy rửa bát. Còn một lần ngồi sau lưng, hắn muốn làm gì?
Ta trở về cạnh Thun, ngồi xuống, lấy ra một miếng dán bụng “túi cơm cho mèo”, lại đổ hết mấy thứ linh tinh trong túi da rắn ra nhét vào túi cơm, đáng tiếc da mèo yêu không có cơ hội làm thành áo. Ta ngẩng đầu phát hiện Thun đang trợn to mắt nhìn bụng ta, chắc là hành động của ta làm hắn sợ.