Trong cơn mưa như trút cùng cơn gió cuồng phong, Chân Nguyên Lão Tổ bước về phía trước trong không trung. Tóc trắng của hắn bay theo gió, áo vàng phấp phới, thần sắc kiên định chỉ nhìn về phía trước.
Mắt hắn đột nhiên nhìn về phía Tây, theo ánh mắt hắn nhìn sang, trong những đợt sóng hung tợn có một hòn đảo nhỏ lặng lẽ đứng đó, dù cho sóng biển xung quanh hung dữ thế nào, hòn đảo nhỏ này vẫn không hề bị nhấn chìm.
Hắn do dự trong chốc lát, sau đó liền bay về phía hòn đảo nhỏ đó.
Thật ra hắn không cố ý bay đến vùng biển này, mà là trên đường di chuyển về trước gặp phải biến cố gió mây đột ngột. Ban đầu hắn không để ý, nhưng sau này hắn cảm thấy thế nào cũng không thể bay ra khỏi vùng biển này, hắn liền nhận ra mình có thể đã lạc vào khu cấm địa thiên địa.
Loại khu cấm địa thiên địa này còn có rất nhiều, do quy tắc thiên địa tạo thành, khiến cho sinh linh mất phương hướng, hoặc là khiến cho sinh linh chìm đắm, mục nát, hiệu quả thiên hình vạn trạng.
Với trải nghiệm khắp thiên hạ của Chân Nguyên Lão Tổ thì rất trấn tĩnh, cảm thấy với năng lực của mình có thể phá ra.
Nhưng mà, sự thật lại không như hắn nghĩ.
Sau một thời gian dài không thể phá ra, Chân Nguyên Lão Tổ bắt đầu cảnh giác, hiện tại vừa may nhìn thấy một hòn đảo nhỏ, hắn nhất định phải đi xem xem, có lẽ nơi ra vào chính ở trên đảo.
Hắn tăng tốc bay lên đảo, hắn treo mình trong không trung, nhìn xuống, thở dài. Ánh mắt của hắn bị một chỗ trên đảo thu hút.
Hắn giơ tay lên, cách không thu về, một con người gỗ nhanh chóng bay đến trước mặt hắn, hắn không dùng tay tiếp xúc, để con người gỗ cách lòng bàn tay giữ khoảng cách hai mươi phân.
Hắn nhíu mày, tỉ mỉ ngắm nhìn con người gỗ này.
Cả hòn đảo, chỉ có con người gỗ này tỏa ra khí tức sinh linh, hơn nữa khiến hắn cảm thấy rất không thoải mái.
Trực giác báo cho hắn, sự hình thành khu cấm này có liên quan đến con người gỗ trước mắt.
Hắn dùng thần niệm thăm dò vào trong người gỗ, tiếp đó, sắc mặt hắn đại biến, lập tức buông con người gỗ ra, để nó rơi xuống.