“Vô Thủy?”
Tuyên Đế Điều My nhẩm nhớ cái tên đó, hắn tiềm thức bấm ngón tay suy tính, đáng tiếc, tính không ra Vô Thủy nhận lấy nhân quả nào, điều này khiến hắn thêm hứng thú.
Hắn đưa ánh mắt về phía Thiên Linh Đại Thế Giới, thần niệm quét ngang mà đi, chỉ có một chỗ là mờ ảo, nghĩ rằng nơi đó chính là nơi ẩn thân của Vô Thủy.
“Đã như vậy, vậy ta đi khiêu chiến Vô Thủy vậy!”
Tuyên Đế bước chân hướng về Thiên Linh Đại Thế Giới đi đến, lời nói của hắn khiến các đại năng tụ tập đều biến sắc, nhưng lại không ai dám ngăn cản.
Một là không ngăn nổi, hai là bọn họ cũng hy vọng Vô Thủy có thể dằn mặt uy phong của Tuyên Đế.
Trong đám người, Cơ Tiêu Ngọc do dự một chút, cuối cùng không đứng ra.
Tuyên Đế đi lần này, nhiều nhất cũng chỉ quấy rầy đến Cố An, tên kia đằng nào cũng đang rảnh rang mà.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Cơ Tiêu Ngọc cong lên, hơi có chút chờ đợi.
Cùng lúc đó, đã có người căn theo bước chân của Tuyên Đế, muốn đi quan chiến, có người dẫn đầu, liền có thêm nhiều người căn theo, cuối cùng, các tu sĩ Thiên Ngoại tạo thành một con rồng dài, căn theo Tuyên Đế mà đi.
Bọn họ đối với Vô Thủy tổ sư có lòng tin tuyệt đối, dù sao Vô Thủy tổ sư chưa từng thất bại, nghi vấn duy nhất là Tuyên Đế sẽ thất bại với cách thức nào.
Một bên khác.
Cố An không ở trong Vô Thủy Đạo Trường, hắn đang chỉ điểm Tiêu Lan tu luyện.
Tiêu Lan hiện nay cũng đạt tới La Thiên Tự Tại Tiên Cảnh, luận về tu vi, có thể tính vào top năm Thiên Linh Đại Thế Giới, dĩ nhiên, trong này không tính các Tiên Thần.
Cố An không trực tiếp giúp nàng thành Tiên Thiên Kim Tiên, mà muốn để nàng lại trầm lắng một phen, tích lũy thêm cảm ngộ.
Không phải hắn thiên vị Cơ Tiêu Ngọc, mà là kinh lịch luân hồi của Cơ Tiêu Ngọc xa không phải Tiêu Lan có thể so sánh.
Hai người đứng trong một khu rừng cây, Tiêu Lan giơ tay lên, trên lòng bàn tay lơ lửng một đóa Thanh Liên, không ngừng tỏa ra những sợi ánh sáng màu bạc, ánh sáng phát ra chiếu rọi lên mặt nàng, chiếu sáng toàn bộ thần tình kỳ đãi, bồn chồn, hân hỉ của nàng.