Trời giáng dị tượng, tường vân lượn quanh, dẫn thiên hạ đại giáo đều tới quan vọng, nhiều năm sau truyền ra lời đồn, nghe nói có một vị con trời của thiên địa giáng sinh.
Vị con trời ấy sinh ra ở một tòa thành trì dưới trướng Thiên Linh đạo minh, phụ mẫu của kẻ ấy tới từ thế tộc, tuy nhiên trong Thiên Linh đạo minh không mấy nổi bật, nhưng cũng có chút ít căn cơ.
Đứa trẻ này vừa giáng sinh đã dẫn khởi dị tượng thiên địa, nghe nói, một vị minh chủ của Thiên Linh đạo minh thấy được đứa trẻ này, trực tiếp quyết định thu kẻ ấy làm Đồ đệ, đồng thời tuyên xưng đứa trẻ này sẽ là vị lai của Thiên Linh đạo minh.
Chuyện này làm náo động dậy sóng, dù sao khi đàn phượng hoàng đó lượn qua bầu trời, cũng khiến vô số sinh linh đều trông thấy.
Vị con trời này khi còn chưa trưởng thành, danh tự của kẻ ấy đã vang khắp thiên hạ.
Quan Thiên Dụ!
Mấy chục năm sau, danh thanh của hắn cũng truyền vào trong Vô Thủy Đạo Trường.
Hôm nay, Cố An đang ở trong rừng trúc múa kiếm, động tác không khá, nhưng lại phiêu dật linh động.
“Sư tổ, vị kia thân mang đại khí vận xuất danh rồi, hắn mới ba mươi tuổi đã Niết Bàn!”
Tô Hàn vừa chạy đến trước mặt Cố An, thanh âm của hắn liền truyền tới.
Chân Thấm đã bắt đầu bế quan tu luyện, nhưng Tô Hàn tiểu tử này lại không an phận, thỉnh thoảng lại tới quấy rầy Cố An.
Cố An nhìn tựa như không chịu nổi phiền phức, nhưng thực tế lại rất thưởng thức, dù sao hắn rất nhàn, có người có thể bầu bạn chơi đùa, cũng là chuyện tốt.
Dù sao Tô Hàn cũng không có sứ mệnh bắt buộc phải hoàn thành, Cố An hy vọng đời này hắn có thể sống một cách yên ổn an vui.
So với đời trước của Tô Hàn, đời này Tô Hàn quá nhảy nhót, hoạt bát, không còn âm trầm, độc ác như đời trước, có thể nói là khác xa nhau.
Cố An không lên tiếng, khi tới trước mặt hắn rồi, Tô Hàn tiếp tục nói: “Tuy nhiên trong thiên hạ có rất nhiều sinh linh sinh ra đã ở cảnh giới Niết Bàn, nhưng hắn là Nhân tộc, có thể từ phàm nhân tu luyện tới cảnh Niết Bàn, chỉ dùng ba mươi năm, xác thực lợi hại, ta bắt đầu tin hắn là Thiên tư đệ nhất cổ vãng kim lai.”