Thời gian tiếp tục trôi nhanh như thoi đưa, dòng sông năm tháng bất tận không ngừng tuôn chảy, không ngừng xuất hiện những anh hùng hào kiệt. Có người gãy cánh chìm cát, có người vẫn còn mài giũa tiến lên phía trước.
Thiên hạ hỗn loạn, với người thường dân chúng thì đau khổ không chịu nổi, nhưng với nhiều người tu tiên, đây lại là cơ hội hiếm có, chỉ là cơ hội cần tranh giành đó thường ẩn sau vực sâu của cái chết.
Lại trôi qua hơn một triệu năm.
Cố An giờ đây đã một ngàn một trăm năm mươi sáu vạn tuổi, chính tại chỉ điểm một danh đệ tử đời thứ bảy tu luyện.
Không sai, Vô Thủy giờ đây đã xuất hiện đệ tử đời thứ bảy. Phản chính Cố An đã cho phép đệ tử thu đồ, cũng không có giới hạn quá lớn đối với việc thu đồ tôn ở các đời sau. Yêu cầu chỉ có một, chỉ có thể thu một người, đợi đệ tử thành tài rồi mới bàn đến đệ tử thứ hai.
Vô Thủy tuy không tranh đấu với thế tục, nhưng tòa Vạn Giới Môn nguy nga sừng sững, đại diện cho niềm kiêu hãnh của tất cả đệ tử, không cần Cố An dặn dò, bọn họ thu đồ cũng rất nghiêm ngặt, những thiên tài bình thường căn bản không thể vào mắt pháp nhãn của bọn họ, muốn thu cũng phải thu được tư chất có thể tranh đua đứng đầu đồng bối.
Đoạn Lập rất hưng phấn, không ngờ tới hôm nay đang luyện công trong rừng, lại được Tổ sư Vô Thủy để mắt tới, còn muốn chỉ điểm hắn. Bản thân hắn hưng phấn tới mức không chịu nổi, thậm chí có cảm giác chóng mặt. Rất nhiều lời của Cố An, hắn đều không nghe rõ, trong đầu như một mớ hỗn độn.
Cố An rất bất đắc dĩ, tiểu tử này sao mà dễ dàng kích động thế, rất nhiều lời đều không nghe rõ, dám đáp ứng hắn.
“Ngươi nếu không thu tâm, ta có thể muốn đi rồi.” Cố An bày ra bộ mặt nghiêm túc nói, lập tức khiến Đoạn Lập tỉnh ngộ.
Ta đang làm cái gì thế!
Đoạn Lập mồ hôi lạnh chảy ròng, vội vàng run run nói: “Tổ sư, đệ tử sai rồi, đệ tử chỉ là quá kích động, đệ tử thực không phải cố ý—”
Hắn gấp tới mức sắp khóc rồi.