“Huyền Ma Đế…”
Trong đạo tràng Vô Thủy, Cố An nằm dưới gốc cây đọc sách, lẩm nhẩm cái danh tự này. Là người kế thừa ký ức của Vĩnh Sinh Đế, hắn tự nhiên là nhớ Huyền Ma Đế.
Huyền Ma Đế chính là người đắc lực nhất dưới trướng Vĩnh Sinh Đế, từng giúp hắn chấp chưởng Thiên Tiên Giáo, giúp hắn tìm kiếm Đào Trì Tiên Tử.
Bất quá kể từ khi Vĩnh Sinh Đế bất cố Huyền Ma Đế ngăn cản, nhất quyết muốn rời khỏi Thiên Tiên Giáo để đi tìm Đào Trì Tiên Tử, thậm chí còn đánh thương Huyền Ma Đế, hai người từ đó vĩnh biệt.
Không ngờ sau bao nhiêu năm trôi qua, Huyền Ma Đế vẫn còn sống.
Hắn tính ra Huyền Ma Đế chính là do Phiếu Diểu Tiên Đình mời đến, hẳn là muốn tạo ra khủng hoảng cho đám thiên kiêu này, để họ tàn sát lẫn nhau, cuối cùng Phiếu Diểu Tiên Đình sẽ ra tay, đuổi hắn đi.
Phiếu Diểu Tiên Đình há lại là giáo phái tà ác, việc để đệ tử tàn sát lẫn nhau là việc không nên làm. Những đệ tử này đến từ các tiên phủ khác nhau, tộc nhân của họ đều ở trong Đình, nếu tàn sát lẫn nhau, tất nhiên sẽ dấy lên sóng gió, thậm chí dẫn đến biến động ở tầng lớp quyền lực.
Cố An không khỏi cảm thán, quả nhiên, bất luận ở nơi đâu, cũng luôn tồn tại những nơi âm u tăm tối.
Với năng lực hiện tại của Thiên Hạo, hắn kia dù có đạo bảo cũng rất khó sống sót đến cuối cùng, những thiên tài trong tòa cung điện kia chẳng hề kém cỏi.
Các đệ tử Phiếu Diểu Tiên Đình không tin lời của Huyền Ma Đế, trái lại bắt đầu liên thủ vây công Huyền Ma Đế. Tu vi của Huyền Ma Đế đã đạt đến Khai Thiên Đại La Tiên Cảnh, há lại là đám thiên tài này có thể địch nổi.
Rất nhanh, tất cả thiên tài đệ tử đều bị trấn áp. Huyền Ma Đế thi triển thần thông, cách ly thời không, bên trong nơi này trôi qua ngàn năm, vạn năm, bên ngoài cũng chỉ là vài hơi thở mà thôi. Điều này khiến các đệ tử Phiếu Diểu Tiên Đình rơi vào tuyệt vọng.
Cuối cùng, có người không nhịn được, bắt đầu ra tay với đồng môn. Có người dẫn đầu, cuộc tàn sát này tự nhiên liền bùng phát.
Thiên Hạo không chủ động tham gia tàn sát, hắn nỗ lực tránh né các đệ tử khác, nhưng vẫn có người tìm đến hắn.