Cố An không nhìn Hắc Hải Long Lý, hắn tiếp tục hái thuốc.
Trong lòng hắn vô cùng cảm khái.
Theo thời gian khổ tu của các đồ đệ ngày càng lâu, trong lòng chúng cũng bắt đầu nảy sinh tham vọng.
Điều đó cũng bình thường, tu luyện vốn là hướng về một mục tiêu nào đó mà tiến.
Cố An sẽ không trói buộc các đồ đệ cả đời.
Cùng với lời hứa hẹn của hắn với Hắc Hải Long Lý, vận mệnh của Hắc Hải Long Lý đã thay đổi. Rất lâu sau này, nó sẽ thống nhất yêu tộc hải dương của Thiên Linh Đại Thế Giới, thậm chí còn hóa rồng, sáng lập Long Cung, nó sẽ bùng phát một trận đại chiến tuyệt thế chưa từng có từ xưa đến nay với tu tiên giới trên đại lục, đó là một trận chiến thay đổi kỷ nguyên.
Cố An nhìn thấy từng màn tương lai ấy, cũng không cảm thấy là chuyện xấu.
Cuộc tranh đấu như vậy chính là sự lựa chọn của thiên địa, không có Hắc Hải Long Lý thì cũng sẽ có người khác đi làm, hắn không thể đi phán xét rằng mọi tranh đấu đều là ác tuyệt đối.
Đáng nhắc tới là, đợi đến khi trận đại kiếp nạn ấy đến, Hắc Hải Long Lý còn sẽ đối mặt với đồ đệ của Vô Thủy, chỉ là hai bên không quen biết nhau.
Hắc Hải Long Lý không biết Cố An đang dòm ngó tương lai của chính mình, nó bước từng bước theo Cố An, kể về những khó khăn trong tu hành gần đây, Cố An thì chỉ điểm từng thứ một.
Hắn bồi dưỡng Hắc Hải Long Lý có thể không thua kém đồ đệ của Vô Thủy, xét cho cùng Hắc Hải Long Lý một mình trông coi dược viên của Tiềm Linh Cung, công lao rất lớn.
Hắc Hải Long Lý là cảnh giới Diệu Pháp Linh Tiên, còn các đồ đệ trong Vô Thủy đạo trường, tu vi thấp nhất cũng đều là Diệu Pháp Linh Tiên cảnh, trong đó An Tâm, Huyết Ngục đại thánh đã vượt qua Đạo Hư Huyền Tiên cảnh, đạt đến Thần Niệm Chân Tiên cảnh.
Tuy thực lực của chúng vẫn chưa được xem là mạnh mẽ, nhưng tốc độ trưởng thành của chúng, Cố An còn khá hài lòng.
Xét cho cùng không phải ai cũng như hắn, ngoại quái như vậy, thiên phú mạnh mẽ đến đâu cũng cần thời gian dài đằng đẵng để tích lũy tu vi.