Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi xuống, chiếu trên mặt sông, tạo nên những vệt lấp lánh màu vàng kim.
Thiên Hồng Đế vẫn quỳ bên bờ sông, râu tóc của hắn chấm đất, hai đầu gối sâu hẳn trong đất, hắn nhắm mắt lại, tóc đen xõa tung, dường như đã hòa làm một với khu rừng, khí tức tự nhiên.
Kể từ khi Tiêu Lan rời đi đã thêm một vạn năm nữa, Thiên Hồng Đế lần này đã quỳ tổng cộng hai vạn một ngàn năm có lẻ.
Một trận âm thanh bước chân vang lên từ phía sau, chỉ thấy một người đàn ông mặc áo đen bước tới, dung mạo anh tuấn, tóc đen búi cao dưới mũ, eo đeo một thanh kiếm và một chiếc bầu rượu, hắn giống như một thanh bảo kiếm sắp rời khỏi vỏ, phong mang khó mà kìm nén.
“Thiên Hồng Đế, thiên kiêu đệ nhất thiên hạ trong truyền thuyết, Đạo Đình muốn bồi dưỡng thành Đại Đạo Đế Quân, lại quỳ dài không dậy ở nơi này, xem ra Phù Đạo Kiếm Tôn không xem trọng ngươi, ngươi có từng hối hận chăng?”
Nam tử áo đen dừng bước, nhìn bóng lưng Thiên Hồng Đế lạnh giọng nói.
Thiên Hồng Đế không mở mắt, khẽ hỏi: “Ngươi là ai?”
Giọng nói của hắn hơi khàn khàn, dường như đã rất lâu không mở miệng.
“Triệu Như Thần, ta cũng được xưng là thiên kiêu đệ nhất thiên hạ.” Nam tử áo đen lạnh lùng đáp.
Thiên Hồng Đế trầm mặc.
Triệu Như Thần tiếp tục nói: “Có lẽ ngươi không biết ta, nhưng ta từng thấy ngươi, lúc ấy, ta mới bái nhập Đạo Đình, tư chất không lộ, ta nhìn thấy ngươi trảm yêu trở về, toàn thành đệ tử hô vang tên ngươi, ngươi là hình mẫu mà ta, cũng là tất cả đệ tử đều muốn trở thành.”
Nghe lời hắn nói, Thiên Hồng Đế vẫn không nói gì.
“Ngươi rời khỏi Đạo Đình, tạo nên cơ hội cho ta, ta đã nhận được sự ủng hộ toàn lực của Đạo Đình, ta cũng trở thành thiên kiêu đệ nhất mới, ta quét ngang tất cả thiên tài cùng cảnh giới, ta có cả ngàn năm ở khắp thiên hạ chinh chiến, chưa từng nghỉ ngơi, nhưng nhiều người vẫn đem ngươi ra so với ta, nói ta chưa từng đánh bại ngươi, không tính là đệ nhất thiên hạ.”
Triệu Như Thần nói đến đây thì dừng lại, trong mắt lộ ra vẻ sắc bén.
“Vậy ngươi là đến thách đấu với ta?” Thiên Hồng Đế không đứng dậy, hoàn toàn không lo Triệu Như Thần đánh lén.
“Kỳ thực trong lòng ta, tự ta cũng cảm thấy không bằng ngươi.”