Mặt trời lặn về phía tây, chủ thành tông môn của Càn Khôn Giáo vẫn nhộn nhịp như mọi ngày.
Trong một quán trọ, Cố An cùng Thiên Linh Thần hóa thân thành Bạch Sinh ngồi cạnh cửa sổ tầng ba uống rượu, tầng ba rộng rãi, được chia thành từng gian nhỏ dựa vào cửa sổ, dù các gian đều đã có khách nhưng không ồn ào.
Thiên Linh Thần nhìn Cố An, nhớ lại những trải nghiệm năm xưa cùng Cố An ngao du sơn thủy, đấu trí với bọn cướp núi, lúc đó Tố Cẩm còn chưa hóa hình.
Đoạn trải nghiệm tuy ngắn ngủi, nhưng giờ nhớ lại, vẫn khá là thú vị.
Hắn không dò thấu được Cố An.
Hắn bước vào luân hồi, không có ký ức, làm những việc như thế còn có thể hiểu được, vậy thì Cố An lại vì sao đi cùng hắn du lịch?
Trong mắt hắn, Cố An rất kỳ quái.
Cố An là tồn tại đáng sợ nhất mà hắn từng gặp, hắn tại Thiên Đình chỉ là Thiên Thần, hiểu biết của hắn về Thiên Đình cũng rất phiến diện, hắn không thể so sánh được.
Cố An cường đại như vậy lại thích ngao du nhân gian, còn thích cùng phàm nhân uống rượu nói chuyện.
Lúc chiến đấu hắn và lúc bình thường hắn hoàn toàn là hai hình tượng khác nhau, khiến người khác khó liên kết hai trạng thái của hắn với nhau.
Cố An nhìn Thiên Linh Thần, cười nói: “Hiếm có ngươi chủ động tìm ta, thế nào, ở đây uống rượu có thú vị hơn ngồi khô dưới Giới Môn không?”
Thiên Linh Thần không trả lời vấn đề này, hắn chăm chú nhìn Cố An, nói: “Ngươi không giết ta, ngoài e ngại Thiên Đình, ngươi hẳn còn có ý muốn thu phục ta phải không?”
Cố An hỏi ngược lại: “Ngươi là Tiên Thần Thiên Đình, làm sao có thể bị thu phục?”
“Đó chỉ là thân phận của ta, tâm của ta quy thuộc về ai, liền có thể vì người đó làm việc. Từ xưa đến nay, trong Thiên Đình, nhiều là những Tiên Thần tâm hướng ra bên ngoài, nếu không thì cũng không có nhiều Tiên giáo, Tiên môn như vậy tồn tại. Thiên Đình xác thực cường đại, không thể lay chuyển, nhưng tâm Tiên cũng giống như lòng người, đồng dạng phức tạp, dưới thiên quy cũng có những chỗ đen trắng khó phân biệt.”
Thiên Linh Thần bình tĩnh đáp, khiến Cố An trầm mặc.
Xem ra bất cứ nơi nào, chỉ cần có lợi ích, mọi việc đều có chỗ dư địa để thương lượng.