Thiên Linh Thần đứng trước Giới Môn, an tĩnh chờ đợi, ánh mắt bình thản, không biết đang suy nghĩ gì.
Thời gian trôi nhanh.
Rất lâu.
Giới Môn bắn ra ánh sáng chói lọi, rực rỡ lóa mắt, từng đạo từng đạo thân ảnh bước ra từ đó, đủ bảy mươi hai thân ảnh, có nam có nữ, y phục đều khác nhau, nhưng tất cả đều uy thế phi phàm, phô diễn tiên quang.
Sắc mặt Thiên Linh Thần hơi biến đổi, rõ ràng không ngờ tới thân phận của người tới.
Đi đầu là một nam tử áo tía, đội thần quan, trên áo thêu những hoa văn tinh xảo, khảm pha lê lộng lẫy, trên quan có hai chiếc long giác hướng lên trời, từng sợi từng sợi khí diễm màu xanh lam vờn quanh thân thể khi bước đi.
Thiên Linh Thần lập tức hướng bọn họ chắp tay thi lễ.
Nam tử áo tía không đáp lễ Thiên Linh Thần, trực tiếp đi qua trước mặt hắn, những người khác đi sát theo sau.
“Thiên Linh Thần, ngươi ở đây canh giữ bao nhiêu năm như vậy, đã đến lúc phải cúi đầu trước Tử Vi Tiên Đế rồi, thiên tài như ngươi canh giữ một Đại Thiên Thế Giới lạc hậu, quá đáng tiếc.”
Một thiếu niên mặc giáp xích vàng cầm thương, cười đùa nói với Thiên Linh Thần.
Hắn đi trong đám người, nhìn riêng hắn, uy thế của hắn chút nào cũng không kém Thiên Linh Thần.
Thiên Linh Thần không lên tiếng, thiếu niên kim giáp cũng không tức giận, tiếp tục tiến lên.
Nhìn bọn họ bay về phía chỗ sâu trong vũ trụ, trong lòng Thiên Linh Thần cảm thán: “Thái Nhất Tiên Quân lại phái Bảy Mươi Hai Tiên Kim Khống tới, xem ra Kim Cực Thần khó thoát chết.”
“Nhưng mà, Kim Cực Thần có đáng để Bảy Mươi Hai Tiên Kim Khống xuất hiện cùng nhau không?”
Thiên Linh Thần nghĩ tới Cố An, lẽ nào Thái Nhất Tiên Quân đã biết được sự tồn tại của Cố An?
Vừa nghĩ tới Cố An, tâm tình hắn liền rất phức tạp.
Hắn từng chết trong tay Cố An, tính là có thù hận, nhưng Cố An lại không thực sự tiêu diệt hắn, mà còn đối với con trai hắn rất tốt, điều này khiến hắn cũng không phân biệt rõ cảm nghĩ của mình với Cố An.
Dù thế nào đi nữa, cũng không liên quan tới hắn, hắn chỉ cần ngồi đây mà xem xuống.