Cuộc hội ngộ với Thiên Hạo khiến An Tâm bất ngờ cảm nhận được lực lượng của Tiên Đế Đồng, cô khép mắt lại, lắng lòng cảm ngộ.
Ở tận trong Càn Khôn Giáo, Cố An đang uống rượu cũng phát giác được việc này.
Sự cảm ứng của Tiên Đế Đồng với Tiên Đế Đồng cực kỳ mẫn cảm, hắn vừa cảm thấy vui mừng, lại vừa tò mò.
Chẳng lẽ khí vận của Tiên Thần Tiên Thiên có thể kích thích được Tiên Đế Đồng?
Chờ đã.
Phải chăng Tiên Đế Đồng chính là con đường dẫn tới Tiên Thần Tiên Thiên?
Vậy đây cũng chính là nguyên nhân khiến Thiên Đình kiêng kỵ Tiên Đế Đồng?
Cố An phỏng đoán như vậy, hắn cũng không dám khẳng định, bởi vì hắn vẫn chưa từng gặp qua Thiên Đình.
“Cố huynh, đang nghĩ gì vậy? Sao không uống rượu nữa?”
Tu sĩ ngồi đối diện Cố An cười hỏi, hắn là bằng hữu mà Cố An kết giao tại Càn Khôn Giáo mấy năm gần đây, tên là Quan Thu.
Hai người là bạn rượu thịt, sẽ không quan tâm tới tình hình tu luyện của nhau, nếu gặp mặt chỉ để uống rượu hưởng lạc, tán chuyện phong hoa tuyết nguyệt.
Dung mạo Quan Thu không được tuấn tú, nhưng tính tình lại sảng khoái, thêm nụ cười rạng rỡ, rất dễ kéo gần khoảng cách với người khác.
Cố An lộ nụ cười, nói: “Chỉ đang nghĩ về những nghệ kỹ mà ngươi nói lúc nào mới xuất hiện trong thành thôi.”
Quan Thu vui lên, lắc đầu cười: “Chỗ này là Càn Khôn Giáo, làm sao có thể có loại địa phương yến hoa liễu hạng đó, nếu ngươi có hứng thú, sau này ta dẫn ngươi đến hoàng thành, những quý nhân vương tôn trong nhân gian sẽ hưởng lạc nhất.”
Hai người bàn luận chủ đề này rất lâu.
Cuối cùng, Quan Thu đứng dậy cáo từ trước, hắn bất đắc dĩ nói: “Lại phải ra ngoài thi hành nhiệm vụ, cứu khổ cứu nạn, chỉ e phải vài năm sau mới trở về được.”
Hắn chỉ là một đệ tử tầng dưới bình thường của Càn Khôn Giáo, với hắn, vài năm đã là rất dài.
Cố An chúc phúc hắn một câu, rồi đưa mắt nhìn hắn rời đi.
Sau khi Quan Thu rời đi, Cố An một mình uống rượu, ánh mắt xuyên qua cửa sổ, thưởng thức cảnh sắc trên đường phố.