An Tâm từ khi bắt đầu tu luyện Ách Vận Tuyệt Mục, cô đã sinh ra hứng thú vô cùng lớn đối với thần thông này.
Cô cảm thấy thần thông này diệu dụng vô cùng, không chỉ đơn thuần là Ách Vận, hơn nữa cô rất trân trọng cơ hội mà một mình Cố An chỉ dạy cho mình.
Cố An cảm thấy An Tâm thực sự có hi vọng luyện thành Tiên Đế Đồng, lý do hắn chỉ truyền thụ Tiên Đế Đồng cho An Tâm, là bởi vì ngộ tính của An Tâm đang không ngừng tăng lên, tốc độ tăng lên này là người khác không thể so sánh được.
Cô đang trưởng thành thành một An Hạo khác!
Cố An vừa nhìn Kim Cực Thần dạy dỗ thiên tài nhân gian, vừa giảng đạo cho An Tâm, giúp cô dễ dàng hơn tiến vào trạng thái lĩnh ngộ của Tiên Đế Đồng.
Đồng thời, hắn suy nghĩ xem lúc nào sẽ đi đột phá.
Lần đột phá tiếp theo, hắn không tính nâng cao đạo pháp, mà là trực tiếp đột phá.
Trước khi nâng cao đạo pháp, không biết đến bao giờ mới là bắt đầu, hiện tại hắn cảm thấy bản thân vẫn còn khá mạnh, không lâu trước còn tham ngộ Lực của Đại Đạo, thủ đoạn vượt kiếp càng mạnh.
Đương nhiên, bất kể là phương thức nào, đều sẽ hao phí tuổi thọ cực lớn, hắn không thể phán đoán phương thức nào tốt hơn, dù sao hắn chỉ cần tích trữ đủ nhiều tuổi thọ là được.
Thay vì nghĩ xem phương thức nào tiết kiệm tuổi thọ hơn, hãy tích trữ tuổi thọ nhiều hơn.
Dùng hai vạn tỷ năm tuổi thọ đi đột phá, nên là ổn thỏa.
Thật không được, đợi đạt đến ba vạn tỷ năm tuổi thọ rồi lại đi đột phá.
Dù sao Kim Cực Thần cũng phải ở Thiên Linh Đại Thế Giới nhiều năm, có hắn và Thiên Linh Thần tại, Thiên Linh Đại Thế Giới rất khó gặp phải tai kiếp diệt thế.
Hiện tại Thiên Linh Đại Thế Giới không cần Cố An thủ hộ, vị kia Huyền Tú Tiên Quân ẩn trong bóng tối cũng sẽ nghĩ cách thủ hộ giới này.
Gió xuân thổi qua, thổi một phiến lá non xanh mơn mởn từ trên đầu An Tâm bay qua, cô mở mắt, trầm tư, đồng tử của cô lấp lánh ánh sáng kỳ dị.
Sự trôi qua của tuế nguyệt không thể lưu lại dấu vết trong đôi mắt này của cô.
Biển xanh thành nương dâu, sao chuyển mù trời quay.