Mây đen dày đặc, mưa phùn lất phất rơi xuống.
Giữa núi non trùng điệp, cây cối đổ rạp, khắp nơi ngổn ngang những hố sâu bốc khói đen, cả trăm dặm xung quanh đều là cảnh tượng sau một trận đại chiến.
Lúc này, đang có ba nữ tử giằng co, lần lượt là Vĩnh Tần, Khương Quỳnh, Đàm Hoa Quỷ Mẫu, cả ba đều mang thương tích.
Đàm Hoa Quỷ Mẫu tóc tai bù xù, đứng giữa đống đổ nát, mặt mày đầy máu, ánh mắt quét nhìn xung quanh, tám lá đại kỳ bày trận vây khốn nàng.
Bên ngoài trận, Khương Quỳnh lơ lửng trong không trung, thương thế của nàng không nghiêm trọng bằng Đàm Hoa Quỷ Mẫu, nhưng nhìn ngực nàng không ngừng phập phồng thì có thể thấy tiêu hao của nàng cũng rất lớn.
Vĩnh Tần đứng trên vách đá, tay cầm một thanh bảo kiếm, xung quanh thân thể vờn quanh những phi đao lấp lánh ánh vàng.
Nàng nhìn xuống Đàm Hoa Quỷ Mẫu, ánh mắt lạnh lùng đến thế.
Đàm Hoa Quỷ Mẫu nhìn về phía Khương Quỳnh, nghiến răng nói: “Tông chủ, ta phù trợ ngươi nhiều năm như vậy, ngươi thật sự muốn giúp ngoại nhân giết ta?”
Khương Quỳnh cười lạnh: “Làm sao ngươi biết nàng ấy là ngoại nhân, còn ngươi thì không?”
Đàm Hoa Quỷ Mẫu hít một hơi thật sâu, nói: “Ngươi không sợ Phù Đạo Kiếm Tôn trở về sao?”
“Vậy ngươi không biết nàng ấy là đồ đệ của Phù Đạo Kiếm Tôn?”
Đối mặt với lời chế nhạo của Khương Quỳnh, Đàm Hoa Quỷ Mẫu trầm mặc.
Vĩnh Tần giơ thanh kiếm trong tay lên, nói: “Đàm Hoa Quỷ Mẫu, hôm nay ta sẽ vì sư huynh Tô Hàn của ta mà báo thù!”
Nghe thấy hai chữ Tô Hàn, sắc mặt Đàm Hoa Quỷ Mẫu không thay đổi, nàng cúi đầu xuống, dường như đã chuẩn bị đón nhận vận mệnh của mình.
Khương Quỳnh lập tức thi pháp, tám lá đại kỳ kịch liệt phấp phới, đống đổ nát cuộn lên cuồng phong, hình thành từng sợi xích xanh, trói chặt Đàm Hoa Quỷ Mẫu, mà Đàm Hoa Quỷ Mẫu không hề kháng cự.
Vĩnh Tần xông vào trong trận, vung kiếm chém tới, hàn quang lóe sáng phá vỡ sơn lâm.
Một kiếm chém qua, huyết quang bạo hiện, đầu của Đàm Hoa Quỷ Mẫu bay vút lên.
Vĩnh Tần dừng lại phía sau Đàm Hoa Quỷ Mẫu, nàng từ từ đứng thẳng người, ngoảnh đầu nhìn lại, chỗ cổ Đàm Hoa Quỷ Mẫu không chỉ phun máu, mà còn bốc cháy ngọn lửa vàng rực.