Cố An nghe được tâm thanh của Tuyệt La Kiếm Quân phía sau, khóe miệng hắn cũng nhếch lên.
Quyết chiến với Dương Bình An?
Năm đó nếu không phải Dương Bình An thừa cơ hắn bị thương, sao có thể thắng hắn một trận?
Cả đời Dương Tiên, chỉ cần địch thủ không cao hơn hắn hai tầng đại cảnh giới, hắn chưa từng thua.
Sau khi bọn họ đi xa, Huyết Nhục Đại Thánh mới dám lên tiếng hỏi về Kiếm Thần mà Tuyệt La Kiếm Quân nhắc tới.
Hắn cảm thấy chủ nhân chắc chắn vô sở bất tri, vô sở bất hiểu, chỉ là không muốn tiết lộ Thiên cơ, giả vờ không biết thôi.
Chủ nhân rốt cuộc là tồn tại đứng trên Tiên Đạo Cửu Trùng Thiên.
“Đều được xưng là Kiếm Thần, đương nhiên là lợi hại, ngươi xem Thiên Linh Đại Thiên Địa chúng ta, có Kiếm Thần nào được công nhận không?”
Cố An ngồi trên lưng Huyết Nhục Đại Thánh, tùy miệng đáp, hắn theo đó lấy ra Vô Cực Kiếm Thư, chuẩn bị suy nghĩ về kiếm đạo thần thông.
Kiếm Đạo Tàng trong sách, tùy niệm sát địch!
Kẻ địch bị hắn khóa định sẽ phải đối diện một thanh kiếm, không thể né tránh, không thể chịu đựng, không thể suy diễn!
Đây chính là ý tưởng của Cố An đối với Vô Cực Kiếm Thư, chiêu thức cụ thể, còn phải suy nghĩ tỉ mỉ.
Hắn cũng không nóng vội, hắn có nhiều thời gian để suy ngẫm kiếm đạo.
Nghe lời Cố An, Huyết Nhục Đại Thánh chìm vào vô hạn tưởng tượng, hắn cảm thấy danh hiệu Đại Thánh của mình cần được tái tạo lại.
Ít nhất phải khiến Thiên hạ thương sinh đều phải nể phục hắn, chứ không phải hắn tự xưng Đại Thánh!
Mười năm sau.
Thánh Vực, phủ đệ Trần gia, Trần Xuyên sắp mười hai tuổi đang luyện kiếm, hắn mặc áo trắng quần đen, tóc đen buộc cao phía sau, dù còn trẻ tuổi, đã có dáng vẻ tuấn tú.
Gia chủ Trần gia Trần Hùng đứng trên bậc thềm đá, tay trái đặt sau lưng, tay phải đặt trước ngực, trong tay xoay hai viên ngọc thạch, hắn nhìn dáng vẻ Trần Xuyên, trên mặt tràn đầy vẻ vui mừng, yêu chiều.
Trần Xuyên từ nhỏ đã bộc lộ Thiên tư siêu phàm, trong tình huống không ai dạy phương pháp tu luyện, hắn có thể dựa vào bản thân tu luyện ra linh lực, lúc đó khiến cả Trần gia chấn động.