“Thật hay giả đấy, ngươi còn có thể đánh thắng Phù Đạo Kiếm Tôn sao?”
Vĩnh Tần cười vui, thuận theo lời của Cố An mà trêu đùa hỏi.
Cố An giơ tay phải lên, nắm thành quyền, nói: “Một quyền này của ta có công lực vạn vạn năm, hắn Phù Đạo Kiếm Tôn chịu được sao?”
“Phỉ phỉ phỉ! Đừng có nói bậy, cẩn thận bị lão nhân gia ấy nghe thấy đó!” Vĩnh Tần lập tức sốt ruột, nói xong, nàng còn đứng dậy, hướng về phía cửa sổ cúi chào, chắp tay, trong miệng thay Cố An xin lỗi.
Cố An nhìn thấy muốn cười, hắn không ngăn cản, cười xem Vĩnh Tần biểu diễn.
Diệp Lan ngược lại không sợ, nàng luôn cảm thấy Cố An có quan hệ với Phù Đạo Kiếm Tôn, Cố An có thể nói như vậy, chứng tỏ quan hệ của hắn với Phù Đạo Kiếm Tôn cực kỳ tốt, tốt đến mức thậm chí có thể dưới phạm lên mà đùa giỡn, điều này ngược lại khiến nàng rất vui.
Sư huynh với Phù Đạo Kiếm Tôn quan hệ càng tốt, ngày sau càng an toàn.
Vĩnh Tần xin lỗi một hồi lâu, dưới sự thúc giục của Cố An, nàng lại ngồi xuống.
Cố An hỏi thăm tình hình của hai người bọn họ ở Trưởng lão đường, hai người không giấu diếm.
Lúc mới đầu gia nhập Trưởng lão đường, bọn họ chịu nhiều bài xích, thậm chí còn có người công khai làm nhục bọn họ, nhưng sáng hôm sau, những người đó liền đến nhà bái phỏng, hướng bọn họ xin lỗi, sau đó thái độ của Trưởng lão đường đối với bọn họ xoay chuyển, mỗi người đều đối đãi với bọn họ rất tốt.
Diệp Lan nhân cơ hội này tăng trưởng thế lực của mình, không ngờ Trưởng lão đường không những không đàn áp, ngược lại còn vì bọn họ nhường đường, thế là, Diệp Lan nghĩ đến phía sau nhất định có người giúp bọn họ.
Suy đi nghĩ lại, người có thể làm đến mức độ như vậy, bọn họ chỉ có thể nghĩ đến Cố An.
Trong Thái Huyền Môn, dung mạo so với bọn họ xuất chúng, tu vi so với bọn họ cao hơn nữ tử cũng không phải số ít, nhưng không có Đại Tu Sĩ tiên đạo nào để mắt tới bọn họ, cho nên rất dễ sàng lọc ra đáp án.
“Về sau ở vị trí trưởng lão cứ yên tâm mà làm, không cần quá áp lực, gặp phải việc không dễ giải quyết thì tới tìm ta.”
Cố An nghiêm túc nói, nếu là hắn trước kia nhất định sẽ không nói ra lời như vậy, không phải vì hắn mạnh lên, mà là chuyện của Cơ Ngọc khiến hắn ý thức được thời gian còn lại của người bên cạnh đã không dài.
Hắn có thọ mệnh ức năm, thậm chí nhiều hơn, nhưng người khác thì khác, trăm năm quang cảnh chớp mắt đã qua, nhân sinh lại có mấy cái trăm năm?
Thiên hạ đại loạn, nói không chừng lúc hắn không để ý, người hắn để tâm có thể đang chịu đựng giày vò, hắn sao không rộng lượng một chút?
Diệp Lan đáp: “Yên tâm đi, chúng ta sẽ tìm ngươi.”
Vĩnh Tần đồng dạng gật đầu.
Bọn họ lại nói chuyện vui của phân tông, Cố An chăm chú nghe, thỉnh thoảng cũng bị vui đến, phát ra từ nội tâm mà cười.
Sắp tới chiều tối, Vĩnh Tần rời đi, Diệp Lan thì muốn ở lại một đêm rồi đi.