Thần Dị Thành xuất hiện, cả bầu trời u ám bị ánh sáng vàng rực rỡ chiếu rọi, Lý Nhai đứng trong đó ngây người nhìn quanh.
Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh của Thần Dị Thành lúc này còn mạnh hơn lúc hắn sử dụng, thậm chí không thể so sánh được.
Điều này chứng tỏ lời nói của thanh âm vừa rồi là thật!
Suy nghĩ kỹ lại, hắn chưa từng thực sự nắm giữ được sức mạnh của Thần Dị Thành, tất cả đều là do hắn ra lệnh cho Thần Dị Tiên Linh.
Trên tầng mây, Thần Dị Giới chủ nhìn Thần Dị Thành không ngừng phình to, ánh mắt lấp lánh, không biết đang nghĩ gì.
Trương Bất Khổ thì cảm thấy kinh hỉ, nếu Phù Đạo Kiếm Tôn thực sự tới, vậy thì Lý Nhai có cứu rồi.
Trong lòng hắn, Phù Đạo Kiếm Tôn cũng là tồn tại vô địch thiên hạ, đây là suy nghĩ chung của tất cả sinh linh xuất thân từ Thái Thương đại lục.
Một bóng người ngưng tụ xuất hiện bên cạnh Lý Nhai, Lý Nhai liếc nhìn, đồng tử đột nhiên giãn ra.
Là ma ảnh quen thuộc đó!
Ma khí màu tím sẫm trong mắt hắn không hề tà ác, ngược lại trông vô cùng thân thiết.
Cố An nghiêng đầu, liếc nhìn Lý Nhai.
Lý Nhai vội vàng giơ tay thi lễ, nói: “Thủy tổ…”
Ngàn lời vạn ngữ nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra.
Ầm ầm —
Lôi vân cuồn cuộn nhanh chóng che phủ bầu trời máu, vô số tia chớp như rồng rắn cuộn trào, cảnh tượng cực kỳ hùng vĩ, khiến đại địa chìm vào không khí áp lực.
Biển mây ngưng tụ thành một khuôn mặt khổng lồ, chiếm hơn nửa bầu trời, khiến vạn vật trong thiên địa đều trở nên nhỏ bé.
Trương Bất Khổ ngước nhìn khuôn mặt khổng lồ này, không khỏi há hốc miệng, hắn cảm nhận được một uy áp cực kỳ khủng khiếp, chưa từng trải qua cảm giác áp bức như vậy.
Ngay cả Thần Dị Giới chủ cũng trở nên nghiêm túc.
Thực lực của Thần Dị Giới chủ chỉ ngang với Tiêu Dao Nguyên Tiên, hơn nữa hắn không được tự tại như Tiêu Dao Nguyên Tiên.
Khuôn mặt khổng lồ này là Diệu Pháp Linh Tiên chính hiệu!
Tồn tại đứng trên cả Tiêu Dao Nguyên Tiên!
Ánh mắt Thần Dị Giới chủ không khỏi nhìn về phía Cố An trong Thần Dị Thành, trong lòng tràn đầy mong đợi nghĩ thầm: “Phù Đạo Kiếm Tôn, ngươi sẽ đối mặt thế nào đây?”
Dù Đại Hàn Ma Tông vây công đại lục năm xưa có mạnh, nhưng không có ai đạt được khí thế như vậy!
“Phù Đạo Kiếm Tôn, vì sao không nhận phong thưởng của Thánh Đình?”
Thanh âm già nua lại vang lên, giọng điểu nghiêm khắc.
Cố An khẽ ngẩng đầu, thanh âm của hắn vang vọng khắp thiên địa: “Vì sao nhất định phải nhận? Chẳng lẽ không vào Thánh Đình chính là ma?”
Nếu Thánh Đình thực sự nghĩ như vậy, Cố An không thể không cảnh giác hơn với Khí Vận Quả Vị.
Cái gọi là Khí Vận Quả Vị, chẳng lẽ là một loại trói buộc?
“Không phải vậy, nhưng không vào Thánh Đình ắt có nguyên do không thể để lộ ra ánh sáng, Phù Đạo Kiếm Tôn, ngươi vì sao không chịu lộ diện, rốt cuộc ngươi đang kiêng kỵ điều gì?” Thanh âm già nua như sấm rền, âm thanh vang vọng không dứt.
Cố An nghe tới đây, đã mất hứng thú giao tiếp.
“Ba hơi thở, nếu không rời đi, vậy đừng trách ta không cho Thánh Đình mặt mũi.” Thanh âm Cố An lạnh lùng đến mức khiến thiên địa này chìm vào sát cơ.