“content”: “Cố An hỏi: “Còn thấy được gì nữa?”
Thấy Cố An không chất vấn mình, Cơ Tiêu Ngọc liền tiếp tục kể lại.
Cô ấy thấy bản thân bị rất nhiều người truy sát, thấy mình lặn xuống đáy biển, phát hiện một tòa cung điện, thậm chí còn thấy mình bay lên trời hái sao, vân vân.
Cố An nghe xong, nói: “Về sau không có việc gì có thể nhiều đến chỗ này.”
Nào ngờ Cơ Tiêu Ngọc lại lắc đầu, chỉ nghe cô nói: “Thôi đi, trực giác của ta nói với ta không nên chạm đến những ký ức đó.”
Nói xong, Cơ Tiêu Ngọc bước chân rời đi.
Cố An nhìn bóng lưng cô, đột nhiên cảm thấy cô ấy chuyển thế, không phải chỉ đơn giản là để nâng cao tư chất.
Nghĩ kỹ lại cũng phải, lực lượng ẩn chứa trong Tiên Thiên Đạo Phù của Cơ Tiêu Ngọc mạnh mẽ biết bao, đã không cần nâng cao tư chất trước Niết Bàn.
Lẽ nào còn có ẩn tình khác, linh hồn Cơ Tiêu Ngọc luôn cảnh giác với việc thức tỉnh ký ức kiếp trước?
Cố An lắc đầu, lười suy nghĩ nhiều, dù sao Cơ Tiêu Ngọc cũng không thể mãi ở lại Dược Cốc thứ ba.
Cuối hạ, Cố An đến Tầm Tiên Đảo.
Thần thức hắn quét đi, đã không thấy bóng dáng Tầm Tiên đạo nhân, tên này thật sự đã trốn rồi?