(Đã sửa lại bản dịch ngày 02/05/2026):
Sau khi Lã Bất Thiên ngồi xuống, bắt đầu hỏi thăm Cố An tiếp theo nên tổ chức đại hội như thế nào để thu hút người tham gia hơn.
Diệp Lan, Chân Tần, Thẩm Chân đứng bên cạnh lắng nghe, các nàng cũng rất tò mò Cố An sẽ bày mưu tính kế cho Lã Bất Thiên như thế nào.
Cố An trầm ngâm nói: “Thái Huyền Môn đã tổ chức không ít đại hội, mặc dù hình thức có thay đổi, nhưng đối với tuyệt đại đa số đệ tử mà nói thì không có cảm giác được tham dự, hơn nữa các giáo phái khác cũng bắt đầu bắt chước, cho dù chúng ta có tổ chức đại hội hình thức nào đi chăng nữa cũng rất khó để tăng thêm sức ảnh hưởng.”
Lã Bất Thiên gật đầu, ông ta cũng đang đau đầu về điểm này.
Các giáo phái khác không ngốc, thấy Thái Huyền Môn thu được lợi ích cũng thi nhau tổ chức các đại hội tương tự, nhất là khi Thương Thiên Tông cũng tham gia, tu sĩ trong thiên hạ đổ xô tới, khiến cho sức kêu gọi của Thái Huyền Môn giảm sút đáng kể.
Cho đến tận hôm nay, Thương Thiên Tông vẫn là đệ nhất giáo phái trong tu tiên giới của ba triều đại.
Thẩm Chân cũng chìm vào suy tư.
Đại Ngu Hoàng Triều tuy đã không còn, nhưng Đạo Thiên Giáo vẫn tồn tại, nay lại còn thiết lập mối quan hệ thân thiết với Thái Huyền Môn, Thái Huyền Môn phát triển càng tốt, thì càng có lợi cho Đạo Thiên Giáo.
Cố An tiếp tục nói: “Thực ra Thái Huyền Môn chúng ta có ưu thế lớn nhất, sở hữu hai vị Đại Thừa Cảnh, lại còn có Phù Đạo Kiếm Tôn bí ẩn, về điểm này, Thương Thiên Tông không thể sánh bằng, muốn áp đảo Thương Thiên Tông, cớ sao không tổ chức Thiên Bảng, không phân biệt độ tuổi, không phân biệt cảnh giới tu vi, đấu pháp phân định cao thấp, chỉ chọn ra một trăm người đứng đầu, chỉ cần tung tin tức này ra, tu sĩ trong thiên hạ nhất định sẽ chấn động, giáo phái nào không dám tham gia sẽ chỉ bị chê cười.”
“Thương Thiên Tông nếu không dám tham gia, trong lòng tu sĩ thiên hạ chắc chắn sẽ thua kém Thái Huyền Môn chúng ta, nếu bọn họ tham gia, vậy thì cứ phân định cao thấp một cách bình thường, xem thử vị Đạo Quân đó có thể đánh bại Huyền Tiền bối, Kiều Tiền bối hay không.”
Lã Bất Thiên nghe xong, hai mắt sáng ngời, nhưng vẫn có chút do dự, nói: “Đại Thừa Cảnh đấu pháp, một khi đánh đến đỏ mắt, làm sao ngăn cản?”
Cố An suy nghĩ một lúc, nói: “Tổ chức ở ngoại môn thì sao? Có thể mượn danh Kiếm Tôn Tiền bối để răn đe.”
Lã Bất Thiên nhíu mày, có chút chần chừ.
Thực ra cao tầng Thái Huyền Môn cũng kiêng kỵ Phù Đạo Kiếm Tôn, bọn họ không biết Phù Đạo Kiếm Tôn mưu đồ điều gì, không biết Phù Đạo Kiếm Tôn rốt cuộc có lai lịch thế nào.
Trước đây bọn họ còn huyễn hoặc Phù Đạo Kiếm Tôn là khổ tu sĩ do Thái Huyền Môn bồi dưỡng, chỉ là che giấu tu vi, không ai hay biết, nhưng theo sự xuất hiện không ngừng của tiên nhân trong tầm mắt bọn họ, bọn họ liền ý thức được mảnh đất Thái Huyền Môn này không thể nào nuôi dưỡng ra một tồn tại như vậy, Phù Đạo Kiếm Tôn thực sự quá mạnh, mạnh đến mức bọn họ buộc phải nhìn nhận lại hiện thực.
“Nếu Môn chủ sợ chọc giận Kiếm Tôn không vui, có thể trích một phần lợi nhuận của Thiên Bảng Đại Hội đặt lên Bổ Thiên Đài, dâng lên Kiếm Tôn, để bày tỏ sự thành tâm.” Cố An đề nghị.