Khi Lý Nhai đặt tờ giấy xuống, đề tài lại vô thức chuyển sang Phù Đạo Kiếm Tôn, tựa như chỉ cần bàn về Phù Đạo Kiếm Tôn, họ có thể nói mãi không thôi.
Trương Bất Khổ nói trước đó khi Phù Đạo Kiếm Tôn xuất thủ, hắn đã thấy một đạo tàn ảnh, nghi ngờ đó chính là Phù Đạo Kiếm Tôn, Phù Đạo Kiếm Tôn là từ trước mặt bọn họ đi ngang qua.
Lý Nhai cũng nói mình đã thấy, hai người rất tin tưởng.
Cố An cảm thấy buồn cười, hắn là cố ý để An Hạo ba người nhìn thấy, chính xác mà nói là để tu sĩ Thái Huyền Môn có chút phát giác, ý thức được hắn là từ Thái Huyền Môn chạy tới.
Dựa vào Vô Cực Tự Tại Bộ, Cố An có thể một bước di chuyển tới bên cạnh Thần Hồn Chân Quân.
Ba người lại trò chuyện thêm một canh giờ, cuối cùng Lý Nhai và Trương Bất Khổ cáo từ.
Lý Nhai chuẩn bị dẫn Trương Bất Khổ nhập môn, tiếp theo còn rất nhiều việc phải bận, Cố An tự nhiên không giữ lại.
Nhìn bọn họ biến mất trong màn tuyết trắng mênh mông, Cố An ngắm nhìn một hồi lâu rồi mới quay vào nhà.
Cuối năm, Tết Nguyên Đán sắp tới, bởi vì ba triều nhân tộc hoàn toàn vượt qua kiếp nạn yêu ma, nhìn bề ngoài, tiếp theo sẽ là những ngày thái bình, nên Lữ Bại Thiên hạ lệnh, năm nay phải tổ chức một cái Tết thật lớn.
Tết vẫn chưa tới, các thành trì đã bắt đầu chuẩn bị, không khí này cũng ảnh hưởng tới Huyền Cốc, đệ tam Dược Cốc.
Để nghênh đón thời kỳ hoàn toàn mới, Lữ Bại Thiên ban bố nhiều điều lệ, nâng cao đãi ngộ cho mỗi cấp đệ tử, xuống tới tạp dịch đệ tử, khiến toàn môn phái đều vui mừng hớn hở.
Cố An cưỡi Huyết Ngục Đại Thánh tới thành trì ngoại môn dạo chơi, hắn có thể cảm nhận trong thành có rất nhiều người ẩn giấu tu vi, Huyền Tâm cảnh vượt quá hai mươi vị, Đại Thừa cảnh có ba vị, còn có một người tu vi Nê Hoàn cảnh.
Những người này đều đến từ hải ngoại, một năm qua đều đang thu thập các loại tình báo, chủ yếu là về quan điểm của tu sĩ Thái Huyền Môn đối với Thánh Địa Thất Tinh Linh Cảnh và Phù Đạo Kiếm Tôn.
Bọn họ ảnh hưởng không tới Cố An, nên Cố An cũng lười quan tâm bọn họ.
Suốt chặng đường, Cố An gặp không ít người quen, có đệ tử xuất sư từ Dược Cốc, có đồng môn kết giao ở tàng thư đường, đan dược đường, hàn huyên với mọi người, hắn không cảm thấy nhàm chán, ngược lại cảm thấy thú vị.
Nghe ngóng tình hình tu tiên gần đây của bằng hữu, cũng coi như tăng trưởng kinh nghiệm.
Không khí Tết bao trùm các con phố, ngay cả Huyết Ngục Đại Thánh cũng nhìn quanh tứ phía, cảm thấy tò mò.
Không tự giác, Cố An lại tới trước Bổ Thiên Đài.
Bổ Thiên Đài rộng lớn đầy người, tiếng người ồn ào, ở bên đài có rất nhiều đệ tử ngoại môn đang đứng gác.
Trước giết Yêu Tổ, sau trừ Lệ Ma, uy vọng của Phù Đạo Kiếm Tôn đã đạt tới cực hạn, cho dù là đệ tử giáo phái khác tới đây, cũng sẽ lên Bổ Thiên Đài kính bái hai chữ ‘chính đạo’.
Cả tu tiên giới đều đang bàn luận về Phù Đạo Kiếm Tôn, đáng nói là ‘Kiếm Tôn Thần Thoại’ do Huyền Thiên Ý viết đã hoàn toàn nổi tiếng.
Phù Đạo Kiếm Tôn trong sách thích trong đêm tối vỗ vai địch nhân, vừa khớp với cảnh tượng trước đó Phù Đạo Kiếm Tôn đè vai Thần Hồn Chân Quân, khiến người ta không khỏi liên tưởng, phải chăng Thanh Hiệp quen biết Phù Đạo Kiếm Tôn?