Lời nói của Tả Lân khiến biểu cảm của Đế Tà lập tức trở nên không tự nhiên, nhưng câu nói tiếp theo của Tả Lân lại khiến hắn vừa buồn cười vừa tức:
“Ngươi nhất định là thiên tài, ta người này trong việc nhìn nhận tư chất, khí vận của người khác, xưa nay chưa từng nhầm lẫn.”
Tả Lân vẻ mặt đắc ý, hắn ngẩng cằm lên, ra hiệu cho Đế Tà nhìn về Cố An, nói: “Đừng thấy tiểu tử này chỉ có tu vi Trúc Cơ cảnh, hắn cũng không đơn giản, sự thực chứng minh ánh mắt của ta quả thật không tệ, hiện tại hắn đã là thiên tài Kim Bảng.”
Cố An đi tới, bất đắc dĩ nói: “Ta tính là gì thiên tài, có thể vào Kim Bảng cũng chỉ là vận khí tốt.”
Tả Lân kéo Cố An ngồi xuống, sau đó để Đế Tà, Cố An giới thiệu bản thân với nhau.
Đế Tà biểu hiện rất ung dung, thái độ với Cố An cũng rất tốt, hoàn toàn không có vẻ bề trên của khách khanh trưởng lão.
Tả Lân rất hứng thú với Đế Tà, nghe nói Đế Tà muốn tìm hiểu Phù Đạo Kiếm Tôn, hắn cũng không giấu diếm, bắt đầu kể lại những sự tích ra tay của Phù Đạo Kiếm Tôn.
Đế Tà nghe rất chăm chú.
Trước khi đến, hắn đã nghe nói, đệ nhất tu sĩ Cửu Triều hoặc là Trường Sinh đạo nhân của Tam Thanh Sơn, hoặc là Phù Đạo Kiếm Tôn của Thái Huyền Môn.
Trong đó Phù Đạo Kiếm Tôn là thần bí nhất, tuy rằng Phù Đạo Kiếm Tôn nhiều lần ra tay vì Thái Huyền Môn, nhưng không ai biết thân phận chân thực của hắn.
Cố An nghe Tả Lân khoác lác về thân phận khác của mình, cảm thấy rất thú vị.
Đồng thời, hắn cũng đang quan sát Đế Tà.
Trong nửa canh giờ tiếp theo, Cố An đều không cảm nhận được một tia ác ý nào từ người Đế Tà, hắn chỉ có thể tạm thời kìm nén hoài nghi.
Đại kiếp yêu ma sắp tới, một đại yêu quái Huyền Tâm cảnh lẻn vào Thái Huyền Môn, cũng không biết vì mục đích gì.
Cố An sợ Đế Tà nghi ngờ mình, nên tìm cơ hội chuồn mất.
Ngày dài tháng rộng, có thể từ từ quan sát Đế Tà, bởi vì Đế Tà chuẩn bị tại Bổ Thiên Đài tham ngộ kiếm ý của Phù Đạo Kiếm Tôn.
Trong những ngày sau đó, Cố An mỗi ngày đều dùng thần thức quan sát Đế Tà.
Càng nhìn càng cảm thấy Đế Tà có lẽ thật sự không có ác ý, hắn chỉ đơn thuần muốn học kiếm.
Trước đó Đế Tà dùng thần thức quét xung quanh, ước chừng là đang tìm kiếm Phù Đạo Kiếm Tôn.
Xuân đi thu tới, hai năm quang cảnh trôi qua.
Hai năm này, thọ mệnh của Cố An tăng trưởng rất nhanh, Tú Tinh Động Thiên đã cung cấp cho hắn lượng lớn thọ mệnh, thọ mệnh của hắn đã đột phá sáu trăm năm mươi vạn, khoảng cách mốc ngàn vạn ngày càng gần.
Hôm nay, Cố An đến ngoại môn tàng thư đường, lấy danh nghĩa Phan An, cho ra mắt sách mới “Phá Toái Hư Không”.
Lưu Thường trưởng lão phụ trách tiếp đón Phan An năm xưa đã qua đời, người tiếp đón Cố An là đại trưởng lão tàng thư đường, Phùng Thương.
Phùng Thương lần đầu tiếp đón Phan An, rất phấn khích, kéo Cố An nói nhiều lời tán tụng, đồng thời đảm bảo nhất định sẽ làm tốt công việc hậu kỳ của quyển sách này.
Ở tàng thư đường đủ một canh giờ, Cố An mới thoát thân.