Trên bãi đấu pháp.
Một bóng áo đen Lý Nhai từ từ rút trọng kiếm Bắc Hải trên lưng ra, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt nhìn về phía bóng người cách xa trăm trượng, trong mắt tràn đầy chiến ý.
Đối thủ của hắn, chính là An Hạo.
An Hạo dáng người thẳng tắp, mặc áo lam lộng lẫy, đai lưng tơ vàng nền tím, tóc dài búi gọn dưới chiếc mũ bạc, trên mũ bạc khảm một con phượng hoàng vàng, hắn đang chỉnh sửa tay áo giáp, tay áo giáp cũng tinh xảo không kém, gió nhẹ thổi bay mái tóc đen hai bên gò má, nụ cười của hắn thật rạng rỡ tự tin.
Hắn khẽ ngẩng cằm, nhìn xuống Lý Nhai, cười nói: “Trước đây ngươi toàn dựa vào sức nặng của thanh kiếm kia để hạ địch, lần này, đối thủ của ngươi là ta, đừng nghĩ đến chuyện giấu thực lực.”
Lý Nhai hỏi: “An Hạo, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”
An Hạo đáp: “Bốn mươi tuổi, có sao không?”
Bốn mươi tuổi đã Kết Đan cảnh cửu tầng…
Lý Nhai trầm mặc, nghe thôi đã thấy ghen tị.
Hắn hít một hơi thật sâu, giơ trọng kiếm Bắc Hải lên, nói: “Vậy để ta xem thủ đoạn của thiên tài số một Thái Huyền Môn đi!”
Lời vừa dứt, hắn bước một bước, ba bước đã sát đến trước mặt An Hạo, vung kiếm chém tới, trọng kiếm Bắc Hải dày nặng cuốn theo cuồng phong.
An Hạo lấy hai ngón tay phải làm kiếm, đầu ngón tay phóng ra kiếm khí, hóa giải chiêu thức kiếm của Lý Nhai.
Kiếm quang lóe lên, kiếm khí tràn ngập, hai người thân ảnh giao thoa, triển khai trận chiến lăng lệ mà nhanh chóng, khiến thành trì ngoại môn dậy lên tiếng reo hò không dứt.
Cố An đứng trên mái hiên, ngước nhìn trận chiến này.
Vũ Quyết đột nhiên len đến bên cạnh hắn, cùng ngước nhìn màn sáng trên trời, hắn cảm thán: “Hai người này thật lợi hại.”
“Đương nhiên rồi, xét cho cùng bọn họ là thiên tài danh chấn Thái Huyền Môn mà.” Cố An đáp.
Cảnh giới của An Hạo, Lý Nhai đều ở Kết Đan cảnh, nhưng trận chiến bọn họ triển hiện lại càng gay cấn hơn trận chiến của những thiên tài Kết Đan cảnh khác.
Lý Nhai thế đại lực trầm, khí thế cuồng bạo tựa như chẻ núi ngăn sông.
An Hạo nhẹ nhàng tiêu sái, đối mặt với chiêu thức kiếm của Lý Nhai, hắn tỏ ra vô cùng ung dung.
Thân pháp hai người cực nhanh, tuyệt đại đa số đệ tử trong thành trì ngoại môn đều không theo kịp tốc độ của bọn họ, bọn họ không ngừng nhảy nhót, chỉ có kiếm quang mới chứng minh được phương hướng di chuyển của bọn họ.
An Hạo lộn người vung tay, kiếm khí trên đầu ngón tay đè cho đôi chân Lý Nhai cong xuống, trọng kiếm Bắc Hải chắn ngang trên đỉnh đầu run rẩy, có thể thấy khí lực của An Hạo lớn đến nhường nào.
Lý Nhai cũng không ngờ An Hạo lại có thể đuổi kịp khí lực của hắn sau khi dùng Long Tượng Thần Nguyên, điều này khiến hắn áp lực càng tăng.
Một cỗ kiếm ý kinh khủng bộc phát, đẩy bật An Hạo bay ra ngoài, An Hạo ở trên không lộn một vòng, ổn định đáp xuống cách đó trăm trượng.
An Hạo kinh ngạc nhìn về Lý Nhai, trên mặt theo đó lộ ra nụ cười, cười đến điên cuồng.