Vô Trần Hoang Nguyên.
Buổi sáng sớm.
Bầu trời âm u bao phủ khiến vùng hoang nguyên này chẳng thấy mặt trời mặt trăng.
Trên một vách đá gãy, mấy chục tu sĩ tụ tập, Phó môn chủ Thái Huyền Môn Cơ Hàn Thiên cũng ở trong đó, họ đang nhìn ra chân trời, nét mặt ai nấy đều đầy ưu tư.
“Nữ ma đầu kia thực quá mạnh mẽ, nếu không có tu sĩ Huyền Tâm cảnh, chúng ta có hợp lực đông người đến mấy cũng vô dụng.”
“Triều đình ta không có Huyền Tâm cảnh.”
“Giáo phái ta thì có, nhưng đã rời đi tám trăm năm, khó tìm tung tích.”
“Đằng sau Đàm Giáo rốt cuộc có bao nhiêu đại tu sĩ Huyền Tâm cảnh chống lưng?”
“Chúng ta đã hết đường lui, không thể lùi được nữa!”
Bọn họ toàn là người nắm quyền các giáo phái triều đình, tu vi đều đạt đến Hợp Thể cảnh. Trước khi Đàm Giáo tạo phản, mỗi người bọn họ đều là nhân vật huyền thoại trong tu tiên giới chín triều, có đại năng xoay chuyển càn khôn. Nhưng giờ đây tụ tập nhiều ngày, lại bó tay bất lực, không dám hành động khinh suất.
Đã có rất nhiều vị tu sĩ Hợp Thể cảnh chết dưới cây đàm, có người hành động đơn độc, bọn họ cũng từng phát động tổng công kích, nhưng không lần nào không thất bại thảm hại. Sự khủng bố của Huyền Tâm cảnh đang uy hiếp bọn họ.
Cơ Hàn Thiên bỗng giơ tay phải lên, chỉ thấy chiếc nhẫn trên ngón trỏ của hắn bắn ra từng tia lưu quang, chui vào giữa chân mày hắn.
Hắn lộ vẻ mừng rỡ, rồi hạ tay phải xuống, mở miệng nói: “Chư vị, Thái thượng trưởng lão Thái Huyền Môn của ta, Huyền Tuyền lão tổ đã trở về, đang trên đường đến chỗ chúng ta. Đến lúc đó chúng ta có thể theo ngài cùng phát động tấn công! Huyền Tuyền lão tổ của ta đã chứng đắc Huyền Tâm chi cảnh!”
Lời này vừa ra, các giáo phái tu sĩ đều nhìn về phía hắn, cũng cảm thấy kinh hỉ.
Một lúc, lời khen ngợi Thái Huyền Môn nổi lên không dứt, khiến Cơ Hàn Thiên không khỏi ưỡn thẳng lưng.
Thái Huyền Môn tuy là tông môn mạnh nhất Thái Thương hoàng triều, nhưng đặt trong chín triều, chưa chắc vào được top ba. Nếu trong kiếp nạn Đàm Giáo lần này, Thái Huyền Môn có thể lập được công tích khó phai mờ, tất nhiên sẽ danh chấn thiên hạ, sau này thu hút thêm nhiều thế gia, tu sĩ gia nhập.
Không khí trên vách đá chuyển biến tốt, tất cả mọi người đều nhìn thấy hy vọng đánh bại ma đầu Đàm Giáo.
Đồng thời.
Ngoài vạn dặm.
Cây đàm cao mấy trăm trượng dưới lớp mây âm cuồn cuộn tựa như một tôn ma thần khổng lồ, chống trời đạp đất, giương nanh múa vuốt.
Từng sợi dây leo theo cành cây đàm rơi xuống, phần lớn phía dưới dây leo đều buộc một thi thể, thậm chí có người còn chưa chết hẳn, thân thể run nhẹ, hai mắt tràn ngập tơ máu, cổ gân nổi lên, thê thảm vô cùng.
Trong biển người, Khương Quỳnh nhìn những tu sĩ bị treo kia, lông mày thanh tú nhíu chặt.
Nàng không khỏi sờ lên một đóa hoa đàm màu máu trên cổ tay mình, trong lòng tràn đầy lo lắng.
Cứ thế này, nàng cảm thấy mình không bị tu sĩ chín triều giết chết, thì cũng bị cây đàm hấp thu, nàng không thể ngồi chờ chết.