(Đã sửa lại bản dịch ngày 16/03/2026):
“Khổ tâm ngộ đạo tám trăm năm, nuốt đan uống thuốc ngàn vạn số, một sớm công thành Huyền Tâm Cảnh, mệnh chung khó thoát tâm ma kiếp, Ngô hận… hận…”
Cố An đọc một đoạn văn trong cuốn sách không tên, chân mày nhíu lại.
Hận ý của Huyền Thiên Lão Tổ hiện rõ trên mặt giấy, đó là nỗi hận đối với ông trời.
Ông hận ông trời để ông sau khi thành tựu Huyền Tâm Cảnh, chưa kịp tận hưởng đã sinh ra tâm ma.
Sau khi đọc xong, Cố An ngay lập tức liên tưởng đến tuổi thọ cực hạn.
Trong cõi u minh, dường như có một loại túc mệnh giam hãm chúng sinh, tuổi thọ cực hạn của Huyền Thiên Lão Tổ có lẽ chỉ đủ để đạt đến Hợp Thể Cảnh, nhưng ông ta dựa vào lượng tài nguyên khổng lồ, ép buộc đạt tới Huyền Tâm Cảnh, nhưng tuổi thọ không hề được kéo dài, cuối cùng đón nhận tâm ma làm loạn, đối mặt với tử kiếp?
Cố An càng nghĩ càng thấy có khả năng.
Chúng sinh tu tiên, nói là đấu với trời, không bằng nói là đang đấu với túc mệnh.
Cố An tin rằng túc mệnh nhất định có thể bị phá vỡ, hắn chính là ví dụ tốt nhất.
Tuổi thọ cực hạn mà hắn nhìn thấy có lẽ chính là đang nhắc nhở hắn, về sự tồn tại của túc mệnh.
Ngoài khả năng tước đoạt tuổi thọ của hắn, trên đời này chắc chắn có cơ duyên giúp người ta phá vỡ tuổi thọ cực hạn, chỉ là hắn tạm thời chưa nhìn thấy mà thôi.
Chính vì trường sinh bất tử quá khó khăn, mới có nhiều người dấn thân tiến bước, không màng thân mình như vậy.
Cứ xem thử Đạo Diễn Công có hiệu quả hay không, nếu có hiệu quả, hắn hoàn toàn có thể lấy ra một phần tuổi thọ để nâng cao Đạo Diễn Công.
Cố An cảm thấy có hy vọng, bởi vì tuổi thọ của Ngộ Tâm đã vượt xa những người cùng cảnh giới.
Hắn tiếp tục đọc xuống, phần sau ghi chép lại đều là những sự tích trong cuộc đời của Huyền Thiên Lão Tổ, từ lúc bái nhập Thái Huyền Môn, cho đến khi cạnh tranh chức vị Môn chủ, tựa như một bộ tiểu thuyết, chỉ một vài mô tả ngắn gọn cũng đủ khiến người ta liên tưởng miên man.
Đợi hắn đọc xong di thư, hắn ném cuốn sách vào trong túi trữ vật, sau đó lại cầm lấy bí kíp Đoạn Thiên Thần Phủ lên xem.
Hắn càng xem càng nhập thần, trong đồng tử dường như có một bóng người đang vung vẩy một thanh búa lớn.
Đoạn Thiên Thần Phủ tổng cộng chia làm chín thức: Đoạn Mệnh, Đoạn Yêu, Đoạn Quỷ, Đoạn Sơn, Đoạn Hải, Đoạn Pháp, Đoạn Tiên, Đoạn Thần, Đoạn Thiên!
Nghe thì rất bá đạo, chỉ không biết có thực sự có thể chém Tiên, chém Thiên hay không.
Chín thức không phải là chín tầng thứ, mà là chín loại chiêu thức, Huyền Thiên Lão Tổ đã luyện thành chín thức, trước khi tẩu hỏa nhập ma chưa từng gặp phải đối thủ.
Ông ta quét ngang tu tiên giới của chín triều đại, đặt định uy danh chính tông thiên hạ của Thái Huyền Môn, có điều ông ta không để lại Đoạn Thiên Thần Phủ ở Thái Huyền Môn, bởi vì đây là truyền thừa của thánh địa, không thể truyền cho người ngoài, nếu bị thánh địa phát hiện, sẽ bị phế trừ tu vi, điểm này trong di thư của ông ta có đánh dấu đặc biệt.
Cố An đọc lướt qua một lượt rồi ném bí kíp vào túi trữ vật.
Hắn xoay người bước vào trong căn nhà gỗ tàn tạ, mọi thứ trong căn nhà gỗ đều rất cũ nát, trên mặt đất cỏ dại mọc um tùm, giữa nhà dựng một thanh rìu, phủ đầy bụi bặm.