Cố An không biết Lý Nhai đã trải qua những gì, cách vài ba ngày, hắn đều dùng thần thức dò xét Thái Thương hoàng triều, Lý Nhai đang ở vùng biên cảnh Thái Thương hoàng triều luyện kiếm, trong cơ thể hắn còn nhiều thêm một hồn phách, xem ra vị Kinh Hồng khách kia không lừa hắn.
Tiếp theo chỉ cần đợi Đàn giáo tụ tập, rồi một mẻ hốt sạch.
Từ khi Cố An chém diệt Đàn thụ, Đàn giáo vẫn đang hoạt động, dường như không bị ảnh hưởng, rất rõ ràng, Đàn thụ không chỉ có một cây.
Thái Huyền Môn kẻ địch thực sự không phải là Đàn giáo hiện tại, mà là đại tu sĩ mạch chính Đàn giáo sắp tới.
Cố An chuẩn bị tìm cơ hội đem tu vi đề thăng đến Đại Thừa cảnh tầng chín.
Chênh lệch một tầng tiểu cảnh giới không nhỏ, đặc biệt là ở cảnh giới cao!
Sau Tân Xuân, tất cả khôi phục quỹ đạo.
Lục Linh Quân không còn đến tìm Cố An, mỗi ngày lao tác, tối đến lại đi dưới cây Huyền Thanh tu luyện, khi Cố An nhìn nàng, không biết có phải là ảo giác của hắn không, hắn cảm thấy nàng không muốn đối mặt với ánh mắt của hắn.
An Tâm rất nhanh đã thích ứng với cuộc sống ở Dược Cốc thứ ba, có chủ cốc thế nào, thì có Dược Cốc thế ấy, đệ tử Dược Cốc đều rất hòa thiện, người ở đây cũng không lấy tu vi làm chủ, khiến nàng cảm thấy rất thoải mái.
Xuân đi hạ đến, hôm nay, tuổi của Cố An nhảy đến sáu mươi mốt.
Hôm nay, Đường Dư từ chỗ Cố An nhận lấy Trúc Cơ đan, cả Dược Cốc đều rất náo nhiệt, Đường Dư đại diện cho tương lai của bọn họ, bọn họ dường như nhìn thấy cảnh tượng mình xung kích Trúc Cơ.
Điều này cũng khiến Lục Linh Quân khó được nhiều nhìn Cố An vài lần, mà An Tâm cũng hoàn toàn buông bỏ phòng bị, nàng cảm thấy mình đã hiểu lầm Cố An, Cố An thật sự là một người tốt.
Cố An không chỉ đối với đệ tử tốt, nói chuyện cũng rất ôn hòa, chưa từng nói tục, hầu như chưa từng thấy hắn cau mặt, luôn mỉm cười, khiến người ta như được tắm trong gió xuân.
Tiễn đưa đệ tử, có nghĩa là phải chiêu mộ đệ tử, Cố An vẫn để Tiểu Xuyên đi chiêu, đây cũng là cách cho Tiểu Xuyên tăng trưởng uy quyền.
Buổi trưa.
Cơ Tiêu Ngọc đến thăm Cố An, mười vị thiên tài bọn họ vẫn đang ở trong Dược Cốc tu tâm, chỉ là bọn họ rất ít giao lưu với tạp dịch đệ tử, khoảng cách giữ rất xa.
“Tại hạ chuẩn bị rời đi, đi tham gia thánh địa khảo hạch.” Cơ Tiêu Ngọc vào nhà ngồi xuống sau, khẽ nói.
Thánh địa?
Cố An vừa rót trà cho nàng, vừa tò mò hỏi: “Thánh địa là thế lực gì, ở nơi nào?”
Cơ Tiêu Ngọc trả lời: “Thánh địa là thế lực cổ xưa nhất đại lục này, truyền thừa vạn năm, nằm ở ngoài chín triều, bọn họ không quản thế sự, cũng không tham gia bất kỳ tranh đấu nào, cách mỗi trăm năm, sẽ chiêu mộ đệ tử, vào thánh địa tu luyện sau, nhiều nhất trăm năm thì phải rời đi, có thể ở bao lâu, toàn bộ xem tạo hóa của mình, Cơ Gia năm đó chính là dựa vào thánh địa truyền thừa mà trỗi dậy.”
Cố An nghe xong, càng thêm tò mò, nói: “Vậy thánh địa mưu đồ cái gì, lại không giữ người.”
Cơ Tiêu Ngọc lắc đầu: “Không ai biết, cho dù là tộc trưởng bối từng đi qua thánh địa trở về cũng không nhắc nhiều, chỉ nói vào thánh địa mới có khả năng khấu vấn tiên đạo.”