(Đã sửa lại bản dịch ngày 16/03/2026):
Sau khi Lý Nhai rời đi, Cố An lặng lẽ cất túi trữ vật của Trần Trưởng lão vào trong Bát Cảnh Động Thiên, chiều hôm đó, hắn liền đi đến Đệ Tam Diệp Cốc.
Hắn đi dạo khắp nơi, kiểm tra khu vườn, chỉ là đôi mày cứ nhíu chặt.
Hồi lâu sau.
Điền Lão rốt cuộc cũng cắn câu.
Ông ta đi tới, tò mò hỏi: “Cốc chủ, sao ngươi cứ cau mày mãi vậy?”
Cố An liếc ông ta một cái, khẽ lắc đầu, không lên tiếng.
Điền Lão tiến lên một bước, nói: “Có lẽ ta không giúp được gì cho ngươi, nhưng nhiều chuyện nói ra, áp lực sẽ không lớn như vậy nữa, ta có thể đứng ở góc độ người ngoài cuộc để cho ngươi ý kiến.”
Cố An nghe vậy, lập tức thở dài một tiếng, đem chuyện xảy ra ở ngoại môn nói ra, còn nhắc tới chuyện Lý Nhai Kết Đan Cảnh tầng một vì bảo vệ hắn mà bị thương.
Sở dĩ điểm danh Lý Nhai, là hắn muốn vị cựu môn chủ này nhớ kỹ cống hiến của Lý Nhai.
Cố An luôn cảm thấy Điền Lão sẽ không thực sự an nhàn sống hết quãng đời còn lại ở đây, nói không chừng ngày nào đó sẽ ngóc đầu trở lại.
Đợi hắn nói xong, Điền Lão nhíu mày.
Cố An nhịn không được cằn nhằn: “Trừ Ma Đường ở ngoại môn cả ngày đi bắt gian tế ma đạo, vậy mà bắt bao nhiêu năm rồi, vẫn có ma tu lẻn vào Thái Huyền Môn, Thái Huyền Môn thật sự coi là đệ nhất giáo phái sao, đệ tử ở trong Thái Huyền Môn mà cũng không đảm bảo được an toàn!”
“Ta bị giết thì không sao, nhưng ta lo cho mấy đệ tử của ta.”
Nói đến đây, hắn lại thở dài, vô cùng lo lắng, nghẹn khuất.
Ngay cả hắn cũng phải chấm like cho kỹ năng diễn xuất của mình.
Nếu kỹ năng diễn xuất cũng có thể đưa vào bảng thuộc tính, chắc hẳn đã đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực, chừa lại chút không gian, đột phá phản phác quy chân.
Điền Lão cũng thở dài theo, nói: “Nghe qua đúng là rắc rối, nhưng tu tiên giới này luôn là như vậy, bất luận là tông môn nào, cũng sẽ không để ý đến đệ tử tạp dịch, nói khó nghe một chút, bọn họ thậm chí còn không coi đệ tử tạp dịch là đệ tử.”
Cố An nhíu mày, lần này, hắn thực sự nhíu mày.
Những lời này thốt ra từ miệng cựu môn chủ, nghe thật chói tai.
“Nhưng ta nghe nói tân môn chủ có lòng nhân nghĩa, được Trưởng lão Đường gửi gắm kỳ vọng, có lẽ y có thể thay đổi hiện trạng, ít nhất cũng mạnh hơn cựu môn chủ.” Điền Lão nói tiếp, sắc mặt ông ta không hề thay đổi, tựa như người bị dẫm đạp không phải là mình, cũng không nghe ra được là có đang móc mỉa hay không.
Cố An không tiếp lời, chỉ thở dài, sau đó tiếp tục kiểm tra dược thảo.
Điền Lão không bước theo hắn, ông ta cũng không nhắc lại, sợ quá mức sẽ phản tác dụng.
Một canh giờ sau, Cố An lại quay về Huyền Cốc.
Một thời gian gần đây, hắn chuẩn bị trông coi Huyền Cốc, đi nơi khác đều phải về trong ngày.
Các đệ tử ở Huyền Cốc rất thắc mắc dạo này Cố An tại sao cứ luôn ở lại Huyền Cốc, mãi đến khi Ngộ Tâm, Đường Dư đi ngoại môn một chuyến, mới biết gần đây có ma tu lẻn vào, điều này khiến bọn họ căng thẳng đồng thời cũng vô cùng cảm động.
Trong lòng Sư phụ có bọn họ!
Từ khi Đệ Tam Diệp Cốc thành lập, các đệ tử đều cảm thấy mối quan hệ với Cố An trở nên xa cách, nhưng hiện tại, bọn họ lại thấy thân thiết trở lại.