Tiền cổ Thần Châu.
Ngay lúc Lục Tiên miệng tụng bảo thi, tất cả Đạo Tổ của Tiền cổ Thần Châu đều tâm sinh cảm ứng, ngay sau đó đồng loạt ngẩng đầu, nhìn về phía hướng Tử Tiêu Cung.
Oanh long.
Giây tiếp theo, Lục Tiên chỉ cảm thấy bên tai một tiếng đạo minh, sau đó trước mắt liền có từng đạo hình bóng không nhìn rõ chân dung và hình thể bước ra từ hư vô.
Khí cơ của họ có mạnh có yếu, xung quanh mỗi một người đều quấn quanh thần quang vụn vỡ, giống như đứng bên trong một tòa tinh không, là chủ tể của thế giới riêng biệt. Mà khi họ đứng cùng một chỗ, bản chất không tương dung cũng không ngừng va chạm, bộc phát ra thiên quang chói mắt.
Đây chính là Đạo Tổ.
Khác với Đạo Chủ của Quang Hải, Đạo Chủ tu vị cách, giữa đôi bên có sự phân chia trên dưới rõ ràng, do đó dù cộng tồn cũng sẽ không có xung đột lộ liễu như vậy.
Vì thế Đạo Tổ thường sẽ không gặp mặt.
Lúc này xuất hiện tại Tử Tiêu Cung, thậm chí chỉ là niệm đầu của các Đạo Tổ, bản chất tự thân mang theo đã sinh ra dị tượng như thế, huống chi là bản tôn.
Xảy ra chuyện gì rồi?
Một trong số các hình bóng dẫn đầu lên tiếng, giọng nói trầm hùng: Lục Tiên, ta nghe nói ngươi bế quan một thời gian rất dài, sao hôm nay đột nhiên triệu tập bọn ta?
Chẳng lẽ là Đạo Tôn có lời truyền xuống?
Không nên chứ, Đạo Tôn công đức viên mãn, thời điểm đoạn tuyệt trần tục cũng đã sắp đến gần rồi, nghìn năm gần đây Ngài đã hoàn toàn không tiếp kiến bọn ta nữa.
Đúng lúc này, trong số mười bảy vị Đạo Tổ đột nhiên có một người cười lạnh: Lục Tiên, không phải là ngươi giả truyền ý chỉ của Đạo Tôn đấy chứ? Chuyện này ta sẽ không tha cho ngươi đâu!
Lục Tiên nghe vậy không hề sợ hãi, tại chỗ cười lạnh đáp trả:
Hóa ra là Giao Quý Nhân đạo hữu, ta còn tưởng là vị tán tu nào chạy tới đây quấy nhiễu thanh tịnh chứ. Ta thân là đồng tử của Đạo Tôn, khi nào tới lượt ngươi ở đây chỉ tay năm ngón?
Mười bảy vị Đạo Tổ, chỉ có vị này là không hợp với hắn.
Bởi vì hắn ta là Đạo Tổ của con đường Giao Quý Nhân.