Sự im lặng kéo dài một thời gian rất lâu.
Cuối cùng, Sơ Thánh từ từ thở ra một hơi:
… Thì ra là thế.
Huyền Đức, hắn chính là vì điều này mà đến.
Trước đó, Sơ Thánh luôn nảy sinh nghi hoặc về một việc, đó là tại sao vị tu sĩ tên là Huyền Đức kia nhất định phải bày cục tính kế mình.
Từ tận thiên ngoại chạy đến đây, chỉ để lật đổ mình sao?
Vô lý đúng không.
Đặc biệt là sau khi suy đoán Lã Dương có được đạo vô thượng vĩ lực có thể khiến mọi thứ bắt đầu lại từ đầu kia, hắn lại càng không thể hiểu được động cơ của Lã Dương.
Dẫu sao dưới góc nhìn của một người trọng khai, cho dù có thù hằn lớn đến đâu, sau khi bắt đầu lại từ đầu cũng chẳng còn ý nghĩa gì, vạn tượng phù du đều là mộng huyễn bọt bóng, người trọng khai lý ra nên coi trọng lợi ích mới đúng. Thế nhưng tên Huyền Đức này, ngay từ lúc bắt đầu ở hiện thế đã gần như chỉ một mực đối đầu với hắn.
Trước đây hắn nghĩ mãi không thông.
Nhưng bây giờ, hắn đã hiểu: Hắn đến vì Bí cảnh thứ tám… Thứ hắn có được chính là truyền thừa do vị Hóa Thần thượng cảnh Quân để lại.
Mọi manh mối, lúc này đều hội tụ trong lòng Sơ Thánh.
Trong đó có thật có giả, cần phải phân biệt kỹ lưỡng.
Hắn nói hắn đến từ thiên ngoại, là sư điệt của Hóa Thần… hẳn là thật, cho nên hắn mới có thể nắm giữ đạo vô thượng vĩ lực kia, như vậy thì hợp tình hợp lý rồi. Dẫu sao đạo vô thượng vĩ lực kia vốn dĩ chính là do vị Hóa Thần đó rút ra từ trong Thần Lộc Thiên Mệnh Thư.
Mà Danh Giáo và Tướng Giáo là tử địch với vị Hóa Thần kia, hắn đã là truyền nhân của Hóa Thần thì đối địch với mình, người nhận được truyền thừa của hai giáo.
Càng bình thường không gì bằng!
Mà với tư cách là người thiên ngoại, sở dĩ lặn lội xa xôi đến Quang Hải là vì Bí cảnh thứ tám, vì siêu thoát, đây mới chính là động cơ thực sự của hắn!
Khớp rồi, đều khớp hết rồi.
Dẫu sao nếu không phải mưu tính từ lâu, tại sao Bí cảnh thứ tám bao nhiêu năm qua đều không hiện thân, mà lại đột ngột tái hiện ngay sau khi hắn tới?
Tổng không thể là trùng hợp chứ.
—
Việc này cũng quá trùng hợp rồi…
Nhìn đạo phù chữ Quân rực rỡ hào quang đang lơ lửng trước mắt, Lã Dương theo bản năng đưa tay ra nhưng lại vồ hụt, cư nhiên không thể chạm vào đối phương. Giây tiếp theo, hắn mạnh mẽ nghiến răng.