Tiên Khu, Hải Ngoại Tiên Minh.
Trong tầm mắt, rõ ràng là một biển nước mênh mông, ngước mắt khó thấy được tận cùng, linh khí cuồn cuộn hội tụ vào trong sóng nước, hiện ra một tòa tế điện nguy nga.
Trong điện bày đặt một tấm Kim Lục.
Tên của nó là [Đế Phủ Kim Triện Đâu Suất Chân Sắc], ý thức của Mục Trường Sinh, Đạo Nghiệt, thậm chí cả uy lực [Trường Lưu Thủy] tích trữ nhiều năm đều ẩn giấu trong đó.
Lúc này, một đám hợp đạo đại tu sĩ của Tiên Minh đang họp hành định kỳ, mỗi người một ý, nhưng không ai chú ý đến, trong điện lúc này lại bỗng nhiên xuất hiện thêm một người, đang cầm trong tay một cánh đại kỳ, tay áo dài phấp phới, hứng thú ngắm nhìn tấm Kim Lục lưu quang dịch sắc đang treo cao ở vị trí đầu tiên.
“Thật đúng là hoài niệm.”
Lã Dương lắc đầu, có chút cảm khái, sau đó liền ném cánh đại kỳ trong tay về phía Kim Lục, mặc cho hai vật huyền diệu tương hợp, dâng lên uy năng trời long đất lở.
Đó chính là Vạn Linh Phan nguyên bản.
Đời này hắn lấy được từ tay sư huynh Lưu Tín, để tránh sinh ra chuyện ngoài ý muốn, còn chuyên môn sửa đổi ký ức của đối phương, xóa bỏ nhân quả.
“Trong Vạn Linh Phan ẩn chứa quả vị sơ hình của [Vô Hữu Thiên], trong Đạo Nghiệt ẩn chứa ý thức của Mục Trường Sinh, còn có vô tận ý tượng của [Trường Lưu Thủy], hai vật tương hợp, [Vô Hữu Thiên] liền có thể đạt đến tầng thứ ngoại đạo quả vị, và bị Mục Trường Sinh thao túng, hướng toàn thiên hạ phân phát thần thông…”
Giờ nghĩ lại, kế hoạch của Mục Trường Sinh thực ra rất không tệ.
Mở lối đi riêng, không tìm cách đối phó với chân quân trong thiên hạ, mà từ hạ tu nhập thủ, thông qua phương thức phân phát thần thông để soán đoạt căn cơ của quả vị.
Phương pháp đúng rồi, công hiệu gấp bội.
Nếu không phải như vậy, chỉ dựa vào một ngoại đạo quả vị [Vô Hữu Thiên], làm sao có thể kéo toàn bộ chân quân trong thiên hạ xuống nước, thuộc về nắm bắt được điểm đau của ngành nghề rồi.
Quan trọng hơn nữa là –
‘Bộ kế hoạch này, nằm trong sự khống chế của Đạo Chủ.’
‘Tuy rằng [Vô Hữu Thiên] phân phát thần thông, soán đoạt căn cơ quả vị, khiến quả vị và chân quân cùng ẩn thế, nhưng về bản chất vẫn là Động Thiên Pháp.’