Lần này, cuộc đại chiến kéo dài trọn vẹn nửa canh giờ.
Kết quả vẫn là Lã Dương thắng, hắn cứ thế thoả mãn nằm dài trên Quang Hải Hư Minh, bên cạnh là Phi Tuyết Chân Quân cũng đang nằm bệt ra hình chữ đại.
Mãi lâu sau, Phi Tuyết Chân Quân mới hoàn hồn trở lại.
Chỉ thấy nàng khép hờ đôi mắt mỹ lệ, gương mặt tuyệt mỹ trắng nõn còn lưu lại dư vị sau trận đại chiến, nhìn Lã Dương khẽ cười nhẹ: “Lần này trải nghiệm tốt hơn nhiều rồi.”
“Trình độ đấu pháp của ngươi tiến bộ rất lớn.”
Nói xong, nàng lại liếm môi, ngực đầy đặn khẽ nhấp nhô, tựa hồ đang hồi tưởng: “Vừa rồi là pháp môn gì vậy. Ta cảm thấy ngươi còn giữ lại chút gì đó.”
Lã Dương nghe vậy nhíu mày, chỉ vì cảm giác của đối phương không hề sai, bản thân hắn xác thực có giữ lại, rốt cuộc ở bên ngoài không tiện vận dụng diệu dụng của [Sa Trung Kim] và [Tuyền Trung Thủy], nhiều nhất là dùng [Đại Kiếp Chủ] để tu chỉnh ý tượng của [Thần Tiêu Lôi] thành một trong hai mà dùng.
‘Không còn cách nào, ta và người áo huyền kỳ thực vẫn còn có chênh lệch.’
‘Đối phương có thể hư không khắc họa diệu dụng của Quả Vị, rồi đồng thời sử dụng, ta lại không làm được, chỉ có thể dựa trên cơ sở của [Thần Tiêu Lôi] để tiến hành tu chỉnh.’
Điểm này Lã Dương liền không kỳ vọng nữa.
Đây không phải chỉ riêng có đạo hạnh là có thể làm được, còn cần sự khống chế pháp lực đạt đến đỉnh cao, cần thiên phú, đổi thành Phi Tuyết nói không chừng còn có hy vọng.
Hắn muốn làm được, độ khó quá cao.
Vẫn là ví dụ về bài toán kia, có lúc không biết chính là không biết.
Tuy nhiên dù như vậy, uy lực biểu hiện ra vẫn khiến Lã Dương so với lần trước càng nhanh đánh bại Phi Tuyết Chân Quân, cho nàng trải nghiệm cũng tốt hơn lần trước.
Nghĩ đến đây, Lã Dương lập tức đứng dậy.
‘Vừa rồi ngứa tay, mới ra ngoài tìm Phi Tuyết đánh một trận, kiểm chứng cảm ngộ, giờ đánh xong rồi, trước hết về [Ứng Đế Vương] xem có phần thưởng hay không!’
“Đi ngay vậy sao?”
Phi Tuyết Chân Quân thấy vậy nhíu lông mày, có chút không hài lòng, vừa mới cùng nàng đánh long trời lở đất, giờ vỗ mông là đi, không coi nàng ra gì sao?