Trên mặt 【Khổ Hải】, Lã Dương đứng đó, hai tay chắp sau lưng.
‘Thế mà lại xuất thế rồi…’
Trong đáy mắt hắn khó mà che giấu được vẻ kinh ngạc, dù hắn là người châm ngòi cho tiểu kiếp này, nhưng điều đó không có nghĩa hắn có thể hoàn toàn khống chế được diễn biến của tiểu kiếp.
Ít nhất thì cảnh tượng trước mắt này đã nằm ngoài dự liệu của hắn.
‘Sao lại giống Đạo Pháp Thân thế, lại đặc mẹ toàn Quang Hải trực tiếp chiếu nữa vậy!’
Dự định ban đầu của Lã Dương là lén lút cảm ứng 【Kiếp Số】, xem thử có thể âm thầm hốt bạc hay không, kết quả bây giờ kế hoạch này đã chết yểu trong trứng nước rồi.
Điều đáng mừng duy nhất là so với kiếp trước, hắn không phải là người chấp chưởng 【Kiếp Số】, cũng chưa từng thốt ra lời cuồng vọng kiểu “ai có thể giết ta”. Tuy vậy, hắn vẫn nín thở tập trung tinh thần, sẵn sàng ứng phó với ánh mắt của Đạo Chủ sẽ đảo tới, nếu cần thiết sẽ lập tức khai lại từ đầu.
Thế nhưng, thời gian cứ thế trôi qua rất lâu.
‘… Không tới?’
【Kiếp Số】 hiển thế, trên mặt 【Khổ Hải】 một con đại đạo thẳng tắp thông tới Bỉ Ngạn, cảnh tượng này bất cứ tu sĩ nào có thể thấu thị 【Khổ Hải】 đều nhìn thấy rõ ràng.
Vậy mà Đạo Chủ hoàn toàn không có phản ứng gì.
Đừng nói là Tổ Sư gia của Thánh Tông, ngay cả Thế Tôn cũng không hề có biểu thị gì. Sự tĩnh lặng quỷ dị này trái lại khiến Lã Dương sinh ra một cảm giác kinh hãi còn lớn hơn.
‘Tại sao?’
Trong khoảnh khắc, Lã Dương chìm vào trầm tư: ‘Khác với Đạo Pháp Thân, kiếp trước ta vừa chấp chưởng Đạo Pháp Thân, lão bất tử của Thánh Tông lập tức đã nhìn tới.’
‘Đương nhiên, lần này cũng có nguyên nhân 【Kiếp Số】 vô chủ, nhưng một con đại đạo thẳng tới Bỉ Ngạn, thậm chí có khả năng giúp người đạt tới Nguyên Anh như thế, Đạo Chủ lại hoàn toàn không quan tâm? Không có lý nào, hay là… sự xuất hiện của 【Kiếp Số】, kỳ thực phù hợp với mưu đồ tương lai của Đạo Chủ?’
Điều này khiến Lã Dương không thể không liên tưởng tới một chuyện khác: