Trọng Quang hít một hơi thật sâu, đảo mắt nhìn quanh.
Vào mắt, phi diêm như kiếm kích ngang trời, họa đống tựa tinh hà rủ xuống cánh đồng, điện thượng lưu ly ngói, trú dạ sinh quang hàn, huyền giai triền vụ văn, thần hôn dũng yên lam.
‘Yên tĩnh thật, một người cũng không có.’
Trọng Quang cẩn thận tiến lại gần trung tâm đại điện, ngẩng đầu nhìn lên, bỗng thấy một mặt bát lăng minh kính treo cao, ánh kính chiếu suốt tám phương, khiến người ta không chỗ ẩn thân.
Dưới kính thì có bảy tòa tam túc viên đỉnh xếp ra, trong đó lơ lửng làn khói xanh mờ ảo, mùi trầm hương lan tỏa, tựa như từng đầu khói long lượn quanh trong đại điện, vây quanh ngọc trụ, bên trong ẩn chứa phong lôi, tựa long ngâm, cảnh tượng tiên gia như vậy cũng khiến Trọng Quang càng thêm cẩn thận, đứng tại chỗ không dám tiến lên nữa.
Tiếp theo, hắn lại nhìn về hai bên đại điện.
Chỉ thấy trên hai tôn điêu long ngọc trụ, hiển nhiên có một đôi liễn bút pháp long xà, mang theo đạo vận mãnh liệt, lập tức khiến thức hải của Trọng Quang như bị trọng kích.
Ngọc trụ bên trái: Trấn càn khôn chính khí chi khu.
Ngọc trụ bên phải: Hộ thương sinh an khang chi địa.
Hoành phi: Chính đại quang minh!
Cứ như vậy trải qua hồi lâu, Trọng Quang mới cuối cùng hồi thần, nhưng sắc mặt lại kỳ quái, trong lòng thầm nói: ‘Thiên ngoại lại thật có cái gọi là chính đạo chi sĩ.’
‘Giả đấy chứ?’
‘Có thể viết ra loại câu từ này, hoặc là thật lòng hướng chính đạo, có thể lừa dối bằng phương chính, hoặc là kẻ ngụy quân tử thập phần, cùng Kiếm Các có mối duyên pháp không nhỏ.’
Nghĩ đến đây, Trọng Quang lập tức hít một hơi thật sâu, đành không thám sát nữa, mà trực tiếp đứng vững tại chỗ, thi lễ, cao giọng nói một câu: “Hạ tu Trọng Quang, cầu kiến Chưởng Kiếp Độ Nghiệp Tiên Quân, từ nay về sau nguyện bái nhập Tiên Quân huy hạ, nghe theo sai khiến, chỉ cầu một con đạo đồ hướng thượng.”
Thanh âm trong đại điện vang vọng.
Tuy nhiên chẳng có gì xảy ra, khoáng đãng đại điện vẫn tĩnh mịch, Trọng Quang thấy vậy trong lòng hơi trầm xuống, suy nghĩ giây lát mới thăm dò chuyển giọng:
“Hạ tu phen này ngoài ra có trọng lễ tương tặng.”