Lã Dương đương nhiên là không rõ [Áng Tiêu] đã nhìn thấu bố trí của hắn, cũng đã biết hậu thủ của mình đã bị hắn phế bỏ gần hết.
Bất quá hắn đại khái cũng có thể đoán ra.
‘Rốt cuộc đó là [Áng Tiêu] mà, hắn đáng lẽ nên đoán ra.’
Lã Dương rất bình tĩnh, sự tình đến nay hắn đã sắp xếp hết thảy, chỉ còn thiếu bước cuối cùng, việc duy nhất hắn phải làm tiếp theo chính là chờ đợi.
‘Cục diện hiện tại, động một tóc mà động toàn thân, bên phía tống hoán này [Áng Tiêu] tám chín phần đã phát hiện ra không đúng, bất quá đến lúc đó đáng ra phát động vẫn có thể phát động, vấn đề nằm ở phía sư thúc Trọng Quang bên kia, sư thúc Trọng Quang khi nào bắt đầu cầu kim, cuộc đại cục này mới tính là khi nào bắt đầu.’
May mắn là Lã Dương cũng không đợi quá lâu.
Chỉ ba tháng ngắn ngủi sau, Giang Bắc, vương đình nước Khánh.
“Ngươi!”
Chỉ thấy Khánh vương đương đại một mặt kinh ngạc nhìn Trung Hân – trạng nguyên lang do chính mình khâm điểm đứng trước mặt, nhưng lại không cách nào ngăn được dòng máu cuồn cuộn tuôn ra từ ngực.
Đối với điều này, Trọng Quang – hay nói là Trung Hân thì ngay cả ý nghĩ nói nhảm cũng không có.
Kiếm quang lóe lên, Khánh vương triệt để vong mệnh, mà hắn thì tay cầm tiết việt thiên tử, trong nháy mắt trở thành người quyền vị cao nhất nước Khánh, thở dài một hơi thật sâu:
“Rốt cuộc là kém một hơi”
Theo dự tính của hắn, người ám sát Khánh vương kỳ thực không nên là chính hắn, mà nên do một Chân nhân Thánh tông do hắn bồi dưỡng ra để hoàn thành.
Trước đó hắn xem trọng Nguyên Đồ.
Nào ngờ Bồ Tát Tịnh thổ thật sự là quá không biết xấu hổ, vậy mà tự mình ra tay đem hắn độ hóa đến Giang Tây, hắn bị bức bách không còn cách nào khác mới đành phải tự mình ra trận.
Kết quả chính là pháp nghi cầu kim [Nghịch] không được hoàn mỹ.
Thí quân đoạt quyền, tốt nhất là hoàn toàn hoàn thành trong hệ thống của Đạo đình, nhưng dưới hệ thống của Đạo đình, Khánh vương đương đại chính là tu giả mạnh nhất.