Không chỉ Đãng Ma Chân Nhân không hiểu, Lã Dương cũng không hiểu.
‘Hắn vẫn còn đuổi theo tới đây…’
Ý kiếm của Đãng Ma Chân Nhân bị phá, nhưng hoàn toàn không có ý định quay về Kiếm Các, mà là trực tiếp rời đi, như vậy vẫn chưa đủ để nói rõ thái độ của hắn đối với Kiếm Các sao?
Lã Dương cũng nhìn ra được, đây là Đãng Ma Chân Nhân trong lòng vẫn còn lòng nhân từ, tha mạng cho đám người Kiếm Các, mới lựa chọn tiến về Tịnh Thổ, bằng không với sự tàn khốc của ý kiếm [Giai Trảm], quay đầu về Kiếm Các chém giết tơi bời có gì khó? Ít nhất cũng đơn giản hơn nhiều so với việc lên Tịnh Thổ đánh nhau sống mái với Quảng Minh Phật Tử!
Thế nhưng ngay cả như vậy.
Bọn Kiếm Chủng này vẫn không biết điều, Khước Tà Chân Nhân đích thị là một vị Đại Chân Nhân Trúc Cơ viên mãn mà lại không hiểu được ý ngoài lời của Đãng Ma Chân Nhân.
Đồng thời, Khước Tà Chân Nhân vẫn còn đang ngẩn người.
‘…Giết ta?’
Đãng Ma Chân Nhân muốn giết ta? Bảy chữ, mỗi chữ hắn đều nhận biết, thế nhưng đặt cùng nhau lại khiến hắn bỗng nhiên sinh ra một cảm giác vô lý chưa từng có.
Bởi vì Đãng Ma Chân Nhân là không giết người.
Đây là nguyên tắc hắn tuân theo kể từ khi khai mở kiếp thứ ba, lấy thân phận Kiếm Tu Trúc Cơ, mà bây giờ hắn đã ở vào giai đoạn cuối của kiếp thứ năm rồi.
Với tuổi tác của hắn, lẽ ra không nên như vậy.
Chỉ có thể nói trong đó có liên quan đến gia tộc Diệp, liên quan đến vị kia [Thừa Thiên Chính Đức Chân Quân], ngay cả Khước Tà Chân Nhân cũng không biết rõ chi tiết.
Hắn chỉ từ miệng của một vị Chân Quân khác trong Kiếm Các nghe lờ mờ được chút ít.
Nghĩ tới đây, Khước Tà Chân Nhân trừng mắt nhìn chằm chằm Đãng Ma Chân Nhân: “Ngày xưa [Thừa Thiên Chính Đức Chân Quân] vì ngươi trùng tạo nhục thân, đối với ngươi coi trọng biết bao?”
“Bây giờ ngươi đáp lại như thế sao? Đáp lại Kiếm Các như thế sao?”
“Chẳng trách lúc đó Chân Quân nói ngươi là người vô tâm, thiên sinh cận đạo, coi vạn vật như chó rơm, bây giờ xem ra, quả nhiên ngươi là một kẻ máu lạnh.”
Khước Tà Chân Nhân thẳng thừng quở trách.
Thế nhưng Lã Dương lại từ trong lời quở trách này nghe ra được mấy phần sắc lệnh nội nhận… bởi vì ngoài việc tức giận quở trách, thân thể của Khước Tà Chân Nhân lại đang chậm rãi lùi về phía sau.
“Tiền bối lui làm gì?”
Lã Dương ân cần nói: “Đến gần một chút, nhìn cho rõ hơn.”
Khước Tà Chân Nhân không đáp lại, hắn không phải kẻ ngu xuẩn, chỉ là giống như Đãng Ma Chân Nhân nói, ở Kiếm Các lâu rồi, làm người làm việc đều đi theo đạo lý của Kiếm Các, lại có tu vi Trúc Cơ viên mãn, thêm vào ấn tượng cố hữu về Đãng Ma Chân Nhân, nên nhất thời chưa phản ứng kịp.