Giang Bắc, Phường Thị Cốt Lâu Sơn.
Lã Dương vẫn là dùng pháp thân xuất hành, nhưng vẫn hết sức cẩn trọng, toàn thân khí cơ thu nhiếp hết sạch, nhìn qua sẽ chỉ cảm thấy hắn là một tán tu thất thế thảm đạm.
‘Cẩn tắc vô ưu.’
‘Nếu ta không nhớ lầm, thời điểm này Cốt Lâu Sơn đang bị rất nhiều chân nhân Thánh Tông nhòm ngó, tuyệt đối không chỉ mỗi Âm Sơn chân nhân!’
Bởi vì Thần Vũ Môn Bắc Cương có một vị Trúc Cơ hậu kỳ.
Nếu không phải trong môn có đại chân nhân trấn thủ, Thần Vũ Môn cũng không thể trở thành bá chủ duy nhất Bắc Cương, càng không thể dòm ngó Vu Quỷ bí cảnh trong Cốt Lâu Sơn.
Đáng tiếc một trận chiến Cốt Lâu Sơn, Âm Sơn chân nhân đã câu ra được Vu Quỷ bí cảnh, đồng thời cũng câu ra cả một đám chân nhân Thần Vũ Môn, kết quả môn chủ Thần Vũ Môn, vị đại chân nhân duy nhất bị chư chân nhân Thánh Tông vây công đến chết, chỉ còn lại mấy tên Trúc Cơ sơ kỳ chạy trốn thảm bại trở về, từ đó bước vào thời gian đếm ngược diệt môn.
‘Nói cách khác, nơi này chắc chắn có đại chân nhân đang nhòm ngó.’
Nói chính xác, bản thể Lã Dương thực ra còn chưa mạnh bằng phân thân, cho dù [Trì Pháp] cũng chỉ có Trúc Cơ trung kỳ viên mãn, không phải đối thủ của đại chân nhân.
Cho nên hắn không hề có chút kiêu ngạo nào.
“Sư huynh Triệu”
Tiến vào phường thị, Lã Dương thần thức quét một vòng, quả nhiên nhìn thấy bóng người quen thuộc, rõ ràng là Triệu Húc Hà – người ở mấy đời trước đã nợ hắn một khoản điểm cống hiến lớn.
‘Hắn quả nhiên vẫn tu luyện “Cửu Biến Hóa Long Quyết”.’
Lã Dương ánh mắt chuyển động, tu vi Triệu Húc Hà lúc này đã là Luyện Khí đại viên mãn, không có gì bất ngờ thì xung kích Trúc Cơ chính là mấy năm tới.
‘Nói vậy Phục Long La Hán cũng sắp đến rồi.’
Lã Dương nhe răng cười.
Giây tiếp theo, hắn lại đột nhiên như nhớ ra điều gì, đem thần thức thả vào Vạn Linh Phan, tìm thấy Bổ Thiên Phong chủ trước đó bị hắn luyện thành phan linh.
“Ta hỏi ngươi, ngươi hẳn đã chuẩn bị đột phá hậu kỳ rồi chứ?”
“Bẩm chủ nhân, đúng vậy.”
Lời này vừa ra, Lã Dương lập tức ánh mắt sáng rực, khẽ nói: “Đã như vậy, ngươi hẳn sớm đã lén lút lấy được một đạo [Tân Kim] rồi chứ!”