Lời vừa dứt, Vân Diệu Chân gương mặt đầy kiên định.
Nàng vốn là thiên chi kiều nữ của Vân gia, lại được Tú Tâm Chân Nhân truyền thụ, tu luyện chính là “Băng Tâm Vô Tình Kiếm Quyết”, đúc thành một khối vô tình kiếm tâm.
Pháp này chú trọng Thái Thượng Vô Tình, kiếm như băng tâm.
‘Muốn tu thành môn pháp quyết này, nhất định phải có đại quyết tâm Thái Thượng Vô Tình, cái gì thân tình, ái tình, hữu tình, đều là chướng ngại cho ta xuất kiếm.’
‘Nếu như ngay cả tình cảm với đệ muội ruột thịt cũng không chém đứt được.’
‘Thì còn nói gì đến vô tình.’
Vân Diệu Chân nghĩ tới nghĩ lui, thậm chí cảm thấy nếu mình không làm như vậy, thì cũng không tính là Thái Thượng Vô Tình, đừng nói đến tu luyện, ngược lại còn tổn hại đến đạo tâm!
Thấy nàng kiên định như vậy, Tú Tâm Chân Nhân cũng hài lòng gật đầu, dung mạo của vị chân nhân này cũng vô cùng tinh xảo, thần tình lạnh lùng y hệt Vân Diệu Chân, nhưng lại thêm mấy phần đoan trang và thành thục, tựa như một tòa tuyết sơn quanh năm không tan, khó lòng đến gần, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa chứ không thể xúc phạm.
“Không hổ là đệ tử của ta.”
“Như vậy thì tốt, ta sẽ xuất thủ giúp ngươi, đem khí số của hai chị em các ngươi trói buộc phân chia, phúc đức quy về ngươi, tai họa quy về nó, toàn vẹn chị em tình thâm.”
“Đa tạ sư tôn.”
Vân Diệu Chân lại lần nữa thi lễ, trong lòng hơi hơi kích động, có sư tôn xuất thủ, nàng liền có thể đem mệnh trung tai họa toàn bộ chuyển di cho muội muội, bản thân độc hưởng phúc vận.
Sau này tu hành, tất nhiên là một ngàn dặm mỗi ngày.
Đồng thời đối với muội muội Vân Diệu Thanh mà nói cũng là một chuyện tốt, dù sao phúc duyên của nó không đủ, không có một tiền thế căn cước tốt như mình.
‘Lần này đợi Diệu Thanh nó vào ma tông, thay ta gánh chịu tai họa, ngày sau nếu có thể trở về, ta chắc chắn cũng đã tu vi hữu thành, vừa hay bù đắp cho nó mười năm khổ nạn, đây chính là duyên pháp khổ tận cam lai, đến lúc đó dù không có căn cước tiền thế, bản thân ta cũng sẽ giúp nó có một tiền đồ tu hành.’