Theo chân Âm Sơn Chân Nhân chủ động rút lui, bầu không khí căng thẳng trong Trát Long Quan cũng giảm bớt không ít, Huyền Thiết Kiếm Chủ – người tới viện trợ – càng được tiếp đãi đúng lễ.
Vị Chân Nhân tên là Huyền Thiết Kiếm Chủ này dung mạo không được tuấn lãng, khá bình thường, lúc này thu liễm kiếm ý xong thậm chí chẳng còn bao nhiêu sát khí của kiếm tu, thoáng nhìn tựa hồ chỉ là một lão nông, duy chỉ có thanh trường kiếm hắc thiết đeo bên hông lấp ló hiện lên một luồng sắc ý khiến Trúc Cơ chân nhân cũng phải kinh tâm.
Ngũ Hành Chân Nhân là người đầu tiên bước tới, kích động nói: “May mà đạo hữu kịp thời chạy tới, bằng không hôm nay e rằng Trát Long Quan đã bị ma tông công phá rồi.”
Nói xong, hắn lại liếc nhìn thanh trường kiếm bên hông Huyền Thiết Kiếm Chủ.
“Huyền Kim, Huyền Ngân, Huyền Thiết, chất liệu càng bình thường, kiếm ý ngược lại càng sắc bén, Huyền Thiết kiếm, quả nhiên không hổ là đứng đầu trong Tam Huyền Kiếm của Thượng Huyền Kiếm Tông.”
“Quá khen rồi.”
Huyền Thiết Kiếm Chủ nghe vậy vung tay, nhưng xem bộ dạng rõ ràng rất thích thú, dù sao lời hay ai chẳng thích nghe, huống chi hắn tự hỏi công lao của mình thực sự không nhỏ.
Cùng lúc đó, Chung Hân cũng đi tới, đồng thời đầy mặt tươi cười nói: “Trước đó biết được ma tông nam hạ, ta lập tức phát tín đi Thượng Huyền Kiếm Tông cầu viện, vốn tưởng còn phải thêm nhiều thời gian nữa, may nhờ Huyền Thiết Kiếm Chủ tu vi cao thâm, kiếm độn kỳ tốc, mới có thể cuối cùng lực hoàn lan đảo.”
“Mau mời vào, ta đã bày tiệc, vì chư vị đạo hữu tiếp phong tẩy trần.”
Huyền Thiết Kiếm Chủ thấy vậy đương nhiên cũng không khách khí, theo Chung Hân, một đám Trúc Cơ chân nhân liền như vậy vào điện, bầu không khí lập tức náo nhiệt hẳn lên.
“Kẻ cầm đầu gặp ở ngoài thành lúc nãy, chính là Nguyên Đồ sao.”
Ánh mắt Huyền Thiết Kiếm Chủ sắc bén, trầm giọng nói: “Huyền Kim sư đệ trở về nói với ta về người này, ta thấy kiếm tâm của hắn dao động, chính là bị người này hại.”
“Đáng tiếc người này chủ động rút lui, chưa từng giao thủ với ta.”
“Bằng không ta đương cầm [Huyền Thiết kiếm], chém hắn tại trận tiền, như vậy Huyền Kim sư đệ biết được sau, kiếm tâm dao động hẳn cũng có thể khôi phục phần nào.”
Nói đến đây, Huyền Thiết Kiếm Chủ lại thở dài một tiếng, dường như rất lấy làm tiếc.
Sau đó hắn liền thấy vừa còn rất náo nhiệt đấy yến tiệc, chẳng biết lúc nào lại yên tĩnh trở lại, Đa Bảo Đồng Tử mấy người nhìn chòng chọc vào hắn.
Có chuyện gì vậy?
“Đạo hữu có điều không biết.” Ngũ Hành Chân Nhân thở dài một tiếng, nói: “Người ở ngoài lúc nãy không phải hung ma kia đâu, chỉ là người cùng đi với hắn thôi.”